Nhà văn TƯỜNG THUÝ.

Tường Thúy tên thật là Nguyễn Tường Thúy, ái nữ của nhà văn lão thành Toan Ánh. Sinh quán tại Vĩnh Yên.
Các bút hiệu khác: Thúy Sơn, Bảo Châu.
Đã xuất bản tập thơ: Thì Thầm Cùng Anh
Đã cộng tác với các báo:
– Đa Hiệu (Tiếng nói của Tổng Hội cựu CSVSQ Trường Võ Bị QGVN)
– Bất Khuất (Tiếng nói của CSVSQ Thủ Đức, on line)
– Người Việt & Việt Nam Daily News (California), Viễn Đông (Vợ những người tù cải tạo)
– Bút Tre Magazine (Arizona)
– Quê Hương (Texas)
– Người Việt News (Florida)
– Thơ đăng trong các tuyển tập thơ của thi sĩ Hoàng Hương Trang
– Thơ đăng trong các tuyển tập thơ của soạn giả Long Biên Trương Quang Nguyên.
NHƯ NHỮNG GIỌT BUỒN.
Huy nhắm mắt lại, cố dỗ cho mình một giấc ngủ, nhưng tiếng rầm rì của động cơ máy bay làm cho nó thấy khó chịu. Nó ngồi thẳng người lại, nhìn ra ngoài ô cửa nhỏ, một vùng không gian bao la xanh ngắt, xa xa phía dưới thân máy bay là những cụm mây trắng toát như những đám bông gòn bay lơ lửng ngược chiều. Huy chợt mỉm cười vì một ý tưởng ngộ nghĩnh vừa thoáng qua đầu: Nó thấy mình giống như nhân vật Tôn Ngộ Không đang cưõi mây, chỉ khác Ngộ Không thì đứng trên mây, còn nó thì ngồi trên một chiếc tàu bằng sắt, có hai cánh cũng đang vùn vụt lướt gió, tung mây. “Tề thiên đại thánh, nếu mình là tề thiên đại thánh thì lũ khốn nạn kia sẽ không thoát khỏi sự trừng trị thích đáng của mình đâu, toàn là một lũ bỉ ổi, vô liêm sỉ”. Tự nhiên nó thấy buồn buồn và rồi những gì sảy ra trong ba ngày nó trở về VN thăm ông ngoại lại hiện ra trong trí nhớ của nó.
Nhân dịp qua Thái Lan công tác, trước ngày trở về Mỹ, nó đã ghé lại VN. Sau khi đi thăm ông ngoại và họ hàng ở Sàigòn, nó đi tìm lại đám bạn bè ngày xưa. Mười bảy năm đã qua đi, biết bao dời đổi, bạn bè nó, kẻ còn người mất, tản mạn khắp nơi, cuối cùng nhờ người quen, nó đã tìm ra thằng bạn thân nhất, hiện đang dạy kèm toán cho một nhóm học sinh luyện ôn thi.
_“ Đây là mùa duy nhất trong năm tao kiếm ra tiền, còn thì cứ đói dài cổ ra. Mày biết là tao đã tốt nghiệp cử nhân toán, nhưng vì lý lịch của ba tao là sĩ quan chế độ cũ, nên khi tao đi xin việc khắp nơì đều bị chối từ, cuối cùng xin vào làm trong một xí nghiệp may giày của ngoại quốc, tưởng ổn định ai dè nền kinh tế xuống, chủ xí nghiệp đánh bài chuồn, quịt luơng công nhân, bỏ lại xí nghiệp rồi trốn mất. Thế là toi, tao đành phải dùng mảnh bằng toán để làm cần câu cơm. Nhờ trời thương lũ học sinh tao dạy kèm, đậu với tỉ lệ khá cao rồi đứa nọ bảo đứa kia, nên mới sống sót được. Mày về đây thấy VN ra sao?”
_“ Thấy hơi lạ, Sàigòn thay đổi nhiều. Đường xá có mở thêm, nhưng ít đường lớn, đã vậy đi đâu cũng thấy đào bới lung tung, không khí ô nhiễm vô cùng. Nhà cửa thì xây dựng có vẻ hỗn độn, cái cao cái thấp, cái to cái nhỏ, không có quy hoạch gì hết. Đặc biệt tao thấy là đâu đâu cũng mở quán xá. Quán nhỏ, quán to ngay cả những villa ngày xưa, kín cổng cao tường mà cũng thành trà lầu tửu quán. Rồi hotel, nhà trọ thì đầy dẫy. Tao thắc mắc một điều là dân thì nghèo, nhà không có mà ở, cơm không đủ mà ăn, thì lấy đâu ra tiền để đi ăn nhà hàng, thuê khách sạn. Còn về xe cộ, giao thông thì thôi khỏi nói. Nói thật với mày, tao đã đi nhiều nước trên thế giới, chưa nước nào có một hệ thống giao thông mà tệ như ở VN. Hôm qua tao lên Biên Hòa thăm ông cậu, khi về lại Sàigòn, lúc đó đã gần 10giờ đêm, mà đường xá còn đông nghẹt xe cộ, xe tụi tao vào tới đường Đinh Tiên Hoàng cũ, ở khu vực Đakao, tao không biết tên mới là gì, thì kẹt cứng luôn, xe không nhúc nhích gì được.Trong khi đó tao thấy các loại xe hai bánh, kể cả xe hơi, tài xế cứ lách, cứ luồn, rồi leo cả lên lề mà chạy. Ai cũng làm như vậy cuối cùng trên lề cũng khỏi đi luôn, nó đông cứng đến độ mày có muốn đi bộ cũng không có chỗ len chân. Tụi tao chịu trận ngửi mùi khói xe, nghe tiếng động cơ ầm ĩ khoảng gần ba tiếng đồng hồ mới thoát ra khỏi mê hồn trận đó, bằng cách nào tao cũng không biết nữa. Trong thời gian này tao không hề thấy bóng một anh công an giao thông nào cả. Cứ thế này, về VN đây là lần đầu chắc cũng là lần cuối, tao chả dám quay lại nữa đâu. Vui đâu chả thấy lại thấy ôm vào lòng cả một vầng mây u ám trong buồng phổi vì khói xe, tao chả dại. Tóm lại chỉ một câu: Saigon bát nháo, hỗn độn, vô trật tự, đầy khói và bụi, không có gì đáng lưu luyến cả, ngoại trừ tao còn được chút tình gia đình, và chút tình của thằng bạn như mày”
Thằng bạn nó cười như mếu:
_“ Đúng, không chỉ mình mày, ai về đây cũng nói như vậy. Tao ở đây, chắc phổi tao có cả tảng khói dày đặc, đen xì như than, chứ chẳng phải là vầng mây u ám như của mày đâu. Ờ, lâu rồi mới gặp mày, tao thấy mày có thay đổi đó, hình như mày chịu nói hơn, chả bù hồi trước …”
Huy cười:
_“ Có lẽ lâu rồi không được nói tiếng Việt, bây giờ có dịp nói nên nói cho đã. Mai mày đi với tao lên Định Quán thăm mộ nội tao nhe, lúc nội mất, tao không về được, thấy ân hận quá.”
Huy cầm mấy cây nhang, đứng trước mộ, khấn vái rồi cắm vào bình nhang trên bàn thờ của bà nội nó, thằng bạn nó cũng làm theo, xong hai đứa ra ngồi bên thềm mộ.
_“ Tao nhớ lúc nội tao còn sống, mỗi khi nội nhận được quà của chú tao bên Mỹ gửi về là thế nào nội cũng mua quà xuống cho các cháu, và đưa tiền cho mẹ tao để tiếp tế cho bố tao còn trong tù. Nội thương các cháu lắm, nhất là tao, vì tao là cháu đích tôn của nội mà. Mỗi lần lên đây thăm là nội luôn dúi vào tay tao ít tiền và bảo:“ Cất đi mà ăn quà, đừng để mẹ thấy lại bị lấy mất, khi nào nội có nhiều thì nội sẽ cho con nhiều hơn.”Bây giờ thì nội cũng đã đi xa rồi, tao thấy nhớ nội vô cùng”.
Hai đứa ngồi bên mộ bà, rủ rỉ với nhau, có biết bao điều để nói cho nhau nghe. Nó kể sơ cho bạn nó nghe về cuộc sống ở bên Mỹ, từ lúc mới qua cho đến ngày thành đạt:
_“ Những ngày tháng đầu mới qua Mỹ, tụi tao còn ăn tiền trợ cấp và đi học, chỉ có bố mẹ tao là đã phải đi làm rồi. Mới đầu bố mẹ tao dự định đi học lấy cái bằng Mỹ rồi mới ra làm việc thì lương sẽ khá hơn, nhưng nếu vậy thì mấy anh em tao cũng phải đi làm. Có lẽ bố mẹ tao nghĩ đến tương lai của anh em tao nên đã hy sinh cày ngày hai ba jobs, để tụi tao chuyên tâm học. Mày biết lúc mới qua, nơi tiểu bang tao ở không có những giải trí như ở Cali, bạn bè cũng không, buồn lắm, nên mấy đứa VN, Mễ ở cùng khu chung cư tối đến hay mở sòng, rủ tụi tao qua chơi. Có tí tiền trợ cấp, tao và thằng em tối nào cũng lén bố mẹ qua họp sòng, không hiểu sao bố mẹ tao biết được, mẹ tao qua gọi tụi tao về:“ Nếu mấy đứa không về mẹ sẽ ngồi trước cửa chờ đến khi các con về mới thôi.” Tưởng bà chỉ dọa, tụi tao ham chơi, không để ý, đến 2 giờ sáng tan sòng về nhà, thì thấy mẹ tao ngồi trước cửa chờ thật. Thấy tụi tao bà không nói gì, lẳng lặng bê ghế vào nhà, rồi vào phòng ngủ, đóng cửa lại. Còn bố tao thì ngồi ở salon đợi:“Hai đứa ngồi xuống đây bố có chuyện muốn nói. Các con đã nhìn thấy mẹ con chưa, ngày mai 5 giờ sáng mẹ đã phải đi làm, công việc của mẹ con nặng như thế nào, chắc các con đã biết. Bố mẹ cực khổ vì ai? vì tương lai của các con thôi, chứ bố mẹ già rồi đâu cần phải bôn ba làm gì. Các con biết ngày hôm nay làm sao các con đến được đây không, không phải là tự dưng chính phủ Mỹ họ thích các con mà đem các con sang đây đâu, mà đó là nhờ bố đã đổi bằng những năm tháng tù đầy, trong các nhà tù khốn nạn của CS. Những năm tháng đó, mẹ và các con đã sống ra sao, các con không quên chứ. Tại sao lại đối xử với bố mẹ như vậy, tại sao lại tàn nhẫn với mẹ con như thế, bây giờ đã hơn hai giờ sáng rồi, các con nghĩ là trong phòng, mẹ con ngủ được sao. Các con bây giờ cũng đã lớn, bố không thể đánh mắng như lúc còn nhỏ. Bố biết, là con người ai cũng có những ham mê, những mơ ước,cũng như bị những cám dỗ, những lúc yếu lòng. Nhưng cái quan trọng là mình biết phân biệt được cái nào là tốt, cái nào là xấu, để theo, hay để tránh. Phải biết tự đè nén, tự kiềm chế mình để đừng bị cám dỗ chi phối, có nghĩa là phải biết tự thắng, tự làm chủ bản thân mình, đó là một phương châm mà bố đã dùng nó trong suốt cuộc đời mình. Ngày hôm nay bố nói lại với các con, hy vọng các con sẽ dùng nó như bố đã dùng, để dù trong bất cứ hoàn cảnh nghiệt ngã nào, có nó, mình sẽ không đánh mất đi cái nhân cách cao quý của chính mình. Các con có hiểu không? Thôi đã trễ rồi đi ngủ đi, sáng mai còn phải đi học.” Mày có biết là tụi tao thấm như thế nào không? Nhờ hai chữ “tự thắng” của bố tao mà chúng tao có cái thành tựu hôm nay, giữa một xã hội đầy cám dỗ xung quanh mình. Còn mày thì sao?”
Thằng bạn nó trầm ngâm:
_“ Bố mày nói đúng, dù giầu hay nghèo cũng phải biết tự thắng, như tao lúc trước, vì nghèo quá, mẹ tao lại bịnh, không có tiền mua thuốc, cả nhà chỉ trông vào những cuốc xe ôm của bố tao, có mấy đứa làm cùng cơ quan rủ tao đi ăn cắp nguyên liệu ra ngoài bán, đúng là đói ăn vụng, túng làm liều, tao đã theo chúng nó đến kho rồi, nhưng cuối cùng tao rút lui, vì không muốn chuyện đổ bể sẽ làm nhục nhã đến bố mẹ tao. Nhiều khi cũng buồn, thấy chung quanh mình, con cái tụi cán bộ vô tư cách, mà sao tụi nó giàu quá, nhìn tụi nó sài tiền vô tội vạ, phung phí vô cùng trong khi mình làm cật lực mà kiếm hoài không ra, thật bất công. Mày thấy đấy, cũng vì không kiềm chế nổi lòng tham nên mới sảy những điều bất nhân phi lý và biết bao tệ nạn xã hội xuất hiện. Ngày xưa dù nghèo cũng không có cảnh bán con làm điếm, gả con cho những thằng tàu thối tha ở ngoại quốc, hay những thằng già dịch lắm tiền nhiều của bỏ vợ về cưới gái tơ, hay cảnh những đứa trẻ con bị thất học, lê la đầu đường xó chợ kiếm sống thay người lớn, bây giờ thì như vậy đó, đau xót lắm mày ơi!”
Nói đến trẻ con, Huy thấy lòng mình như chùng xuống. Ngày hôm qua khi cùng thằng bạn vào ăn ở một tiệm phở trên Sàigòn, trong khi chờ đợi, nó đưa mắt quan sát chung quanh, chợt dừng lại ở một cô bé con bán vé số khoảng chừng tám chin tuổi. Cô bé có cặp mắt to, thật đẹp, gầy gò, cầm tập vé chào mời từng người. Tới một bàn khách vừa đứng lên ra về, thấy trên bàn, trong cái tô còn lại chút nước phở, cô bé bưng lên định húp, thì huỵch, cả người bị đẩy ngã lăn trên sàn, chút nước phở còn lại trong tô đổ cả lên người. Xấp vé số trong tay, bị văng ra xa.Trước mặt cô bé là một tên hầu bàn, một tay cầm cái khăn lau đã cáu bẩn, tay kia hắn dơ lên định đánh xuống đầu cô bé, miệng la lên thô lỗ:
_“ Cút ra khỏi đây ngay, ông đập cho mày một trận bây giờ..”
Bàn tay hắn chưa kịp giáng xuống đã bị chận lại bởi cánh tay lực lưỡng của Huy. Nó gạt mạnh tên hầu bàn ra làm hắn loạng choạng muốn té. Huy cúi xuống đỡ cô bé đứng lên, lấy giấy lau những cọng phở còn bám trên áo của bé, rồi nhặt xấp vé đưa lại cho em. Vẻ sợ hãi còn hằn trên khuôn mặt tái ngắt của cô bé. Em định lách khỏi tay Huy để bỏ chạy, nhưng Huy đã giữ em lại, nó cúi xuống, dịu dàng nói:
_“ Em đừng sợ, chờ anh một chút, anh sẽ mua vé số dùm em”
Quay về phía tên bồi bàn còn đứng gần đó, Huy nghiêm sắc mặt lại:
_“ Không muốn cho người ta ăn thì nói được rồi, sao lại dở thói côn đồ ra như thế. Nó chỉ là một đứá bé con thôi có cần phải đánh nó không. Từ giờ bỏ cái thói bắt nạt con nít đó đi. Bây giờ vào làm cho tôi một tô đặc biệt đem về. Còn không đi, chờ gì?”
Tên bồi bàn rối rít dạ dạ, rồi biến nhanh vào trong nhà. Huy kéo cô bé lại bàn của mình, không để ý đến thực khách chung quanh đang xì xào bàn tán về hành động vừa rồi của nó. Huy rút trong túi ra năm chục đô, kín đáo dúi vào tay cô bé, thì thầm:
_“ Cầm lấy, cất đi coi chừng mất, anh không lấy vé số đâu, lát nữa em mang phở về mà ăn, đừng ăn thừa của người lạ, dễ mắc bệnh lắm đó, nghe không.”
Cô bé đi rồi, Huy không có hứng để ăn nữa, nó rủ thằng bạn đi uống cà phê. Thằng bạn nó bảo:
_“ Mày mới về nên bực như vậy, chứ với dân ở đây thì đó chỉ là chuyện bình thường, sảy ra hà rầm, nhiều điều còn tệ hại hơn nữa kìa, cái này nhằm nhòi gì”
_“ Thảo nào, tao thấy mọi người dửng dưng. Tệ thật, cứ y như một bọn người có máu lạnh vậy. Dã man.”
Nó không biết, rồi với cái xã hội vô tâm như thế này, những đứa trẻ, nghèo khổ bần cùng như cô bé bán vé số, sẽ phải sống ra sao?
_“ Ê, nghĩ gì mà thộn mặt ra vậy, về chưa mày, trời sắp mưa rồi đó.”
Huy đứng lên, nhìn bầu trời. Một đám mây đen đang kết tụ từ xa, gió bắt đầu thổi mạnh hơn, nó cúi xuống lấy vài nén hương đốt lên, vái bà rồi cắm lên bàn thờ. Nó lầm rầm khấn:
_“ Nội ơi, con đến thăm nội lần này, không biết có còn trở lại nữa không, con thật nhớ nội lắm, nhớ thật nhiều đó nội ơi…”
Hai đứa thả bộ về nhà. Huy nhớ rất rõ, khu vực này chạy dài vào đến Gia Căn, Đồng Hiệp, lúc trước còn có những thửa ruộng trồng lúa, những rẫy vườn trồng rau. Mỗi khi được mẹ đưa lên thăm nội, chúng nó thích nhất là được mẹ sai đến vườn mua rau, những cây rau cải được nhổ từ luống lên còn tươi nguyên, những trái bí đao được cắt từ trên cây xuống, vẫn còn những gai tơ nho nhỏ. Hay là những lúc vào mùa lúa chin, những cánh đồng lúa, vàng óng trải dài, đẹp thật là đẹp và cũng thơm thật là thơm. Nó thích ngửi mùi lúa chin nhưng lại chỉ thích nhấm nháp những đọt lúa non, vị sữa lúa tan trong miệng, ngọt ngọt, thơm thơm làm sao. Ngày đó, nội nó cũng có được hai sào ruộng, sau này chú nó phải bán đi để lo thuốc cho nội lúc nội bệnh. Bây giờ trước mắt nó, những hình ảnh về những ruông lúa, những rãy rau đã không còn. Chỗ nào cũng đều làm nhà hết cả. Những căn nhà xây theo kiến trúc đủ loại, cái thì như ngôi chùa Thái Lan, cái thì như đền Ấn Độ, màu sắc lòe loẹt, nhìn rất là mất thẩm mỹ, chứng tỏ chủ nhân những căn nhà đó, chỉ là một loại trưởng giả học làm sang, hay loại chó nhảy bàn độc.
Về gần tới nhà, hai đứa nghe có tiếng của một phụ nữ, giọng the thé từ nhà bà Sáu Te, bên cạnh nhà nội nó vang lên:
_“ Tại sao lại không chịu đi, tiền của tôi mấy người lấy rồi mà, không đi thì trả tiền lại cho tôi. Sao? nói đi, có tiền trả không?”
Huy đi vội vào nhà, thấy cô Ba nó đang ngó qua hàng rào dâm bụt, nhìn sang nhà bà Sáu Te:
_“ Có chuyện gì vậy cô?”
_“ Hình như bà Sáu mượn tiền của cô tư Hường bán cà phê ôm ngoài đường lộ để chữa bịnh cho ông Sáu, bây giờ không có tiền trả, cô Tư đòi bắt con út Nhàn ra tiếp khách ở quán Karaoke của con gái cổ trên Saigon chi đó, mà Bà Sáu không chịu…”
_“ Không chịu là đúng rồi, thằng bạn nó cướp lời cô Ba, đi làm ở cái ổ đó chẳng chóng thì chầy cũng trở thánh gái điếm thôi. Có ai lại chịu đưa con mình vào chỗ đó.”
_“ Nhưng không có tiền trả thì người ta bắt con đi làm trừ nợ thôi.”
Huy cau mặt:
_“ Bắt người dễ như vậy sao, luật pháp ở đâu?”
Cả hai người, cô Ba nó và thằng bạn, đồng cười khảy:
_“ Luật pháp, có mà luật rừng.” Cô nó tiếp “Luật ở trong tay những kẻ có tiền, có quyền, họ là kẻ làm ra luật và hành xử luật, còn dân đen thấp cổ bé họng kêu làm sao thấu trời, ráng mà chịu thôi…”
Vừa lúc đó tiếng ồn ào kẻ khóc, người la, ầm ĩ ngoài cổng nhà bà Sáu. Ba người nhìn sang thấy út Nhàn đang bị người đàn bà phấn son lòe loẹt và một gã thanh niên kéo xểnh lên xe, cô bé cố ghì người lại, vừa khóc, vừa kêu thảm thiết:
_“ Buông tôi ra, má ơi cứu con, má ơi…”
Thấy vậy, cô Ba nó nhào vội sang, ngăn lại:
_“Mấy người làm gì đó, sao lôi kéo cháu tôi đi đâu đây, buông nó ra.”
_“ Làm gì hả, dô mà hỏi bả, vay tiền mà không trả thì bắt người đi làm trả nợ không được sao, bà là ai mà dám cản tui, tránh ra…”
Người đàn bà chưa dứt lời, tay đã bị giằng ra khỏi út Nhàn, Huy, dáng to lớn, đứng sừng sững trước mặt ả:
_“ Muốn lấy lại tiền hay muốn lên công an huyện về tội bắt người trái phép, nói đi”
Người đàn bà vừa xoa cái cổ tay bị Huy bóp mạnh lúc nãy để buộc ả thả út Nhàn, vừa nhìn Huy với vẻ tức giận. Huy bỏ mặc họ, nó quay sang út Nhàn đang đứng nấp sau lưng cô Ba:
_“ Em có sao không, mình vào nhà thôi”
Bước vào nhà, Huy thấy bà Sáu đứng nơì ngưỡng cửa, nước mắt đầm đìa, nó ôm vai bà dìu ngồi trên tấm ván giường:
_“ Dì Sáu có còn nhớ con không? Con là thằng Huy, năm xưa hay qua bên bà Sáu lấy nước giếng về cho nội con đó. Út Nhàn lớn bộn rồi há, mới ngày nào tụi con còn rủ nhau ra ruộng câu cá vậy mà bây giờ nhìn em, con nhận không ra. Thời gian đi qua mau thiệt. À mà câu chuyện ra sao, dì kể cho con nghe coi, xem con có giúp gì cho dì được không?”
Sau khi nghe hết câu chuyện, Huy kêu bà Sáu và cô Ba nó vào trong bếp, nó móc tiền đưa cho bà Sáu trả nợ và biếu thêm bà chút tiền để lo thuốc thang cho ông Sáu:
_“ Số tiền này con biếu dì để lo mọi việc, lần sau nếu cần gì, dì cứ cho cô Ba con biết, cô Ba con sẽ giúp chứ đừng để sảy ra việc như vầy tội nghiệp cho út Nhàn lắm dì ạ.”
Quay trở về nhà nội, đến trước bàn thờ, nó thắp thêm mấy nén nhang. Mùi khói hương tỏa trong không gian tự dưng làm lòng nó cảm thấy nhẹ nhàng hơn. Nó nhớ lại chuyện vừa sảy ra, nếu nó không về đây đúng lúc thì liệu số phận út Nhàn sẽ ra sao. Đúng như lời thằng bạn nó nói, xã hội này đầy rẫy cảnh bất công, cảnh cá lớn nuốt cá bé, cảnh ỷ thế hiếp cô. Ngày hôm nay nó chỉ giúp được cho một út Nhàn, còn biết bao nhiêu út Nhàn khác, ai sẽ là người giúp đỡ cho họ đây.
Huy bước ra hiên, nhìn lên bầu trời, bên ngoài, mây đen mù mịt, những hạt mưa đã bắt đầu rơi xuống, mỗi lúc một nhiều, một mạnh hơn. Những hạt mưa xối trên mái nhà, trên tàn cây, trên những tàu lá chuối, tạo nên một âm thanh đều đều, buồn buồn. Những giọt mưa giống như những giọt nước mắt đang rỏ xuống trên quê hương Việt Nam, một quê hương tội tình của nó, và những giọt mưa đó cũng giống như những giọt buồn đang chảy trong lòng nó bây giờ, xót xa và cay đắng.
Chỉ sống ở Việt Nam có ba ngày, nhưng những gì Huy trải qua trên quê hương, đã để lại trong lòng nó một vết thương thật sâu. Huy biết nó sẽ không bao giờ trở lại nơi này nữa, và phần đất tạm dung sẽ chính là quê hương của nó, nơi mà nó sẽ không bao giờ trông thấy cảnh đau lòng như nó đã từng thấy. Bên ngoài những cụm mây vẫn nhè nhẹ trôi dưới thân tàu, và Huy đã ngủ thiếp đi trong nhịp bềnh bồng của máy bay.
Tường Thúy (Tucson, AZ 2009)
Giáng Sinh Năm Nào.
Tháng mười hai, trời tối thật mau, tôi kéo cao cổ áo để bớt lạnh. Một cơn gió buốt chợt thoảng qua làm tôi rùng mình. Đêm nay, đêm Noel, nhửng con đường dẫn đến nhà thờ đã tấp nập người đi, từng đôi, từng cặp, tay trong tay, nói cười thật hạnh phúc.Tôi đi lẫn trong đám người ấy mà sao nghe trong hồn trống rỗng, cô đơn. Một bài ca Giáng Sinh năm nào lại vang lên đâu đây, từ một quán nước gần đó làm lòng tôi nhói đau:
Bài thánh ca đó còn nhớ không anh
Noel năm nào chúng mình có nhau
Lung linh sao trời đẹp thêm môi, mắt
Áo trắng em bay như cánh thiên thần
Ngọt môi hôn dưới tháp chuông ngân….
Đã bao năm trôi qua, bao năm rồi, nhưng mỗi khi những âm điệu, lời ca của những bài hát Giáng Sinh vang lên, vẫn luôn làm trái tim tôi rướm máu.
Cũng nơi này bao năm về trước, tôi đã quen anh. Anh ở cùng đơn vị với bạn trai của Hương, cô bạn thân. Trước đó mấy ngày, Hương bảo tôi:
_Ông bồ tao sẽ giới thiệu cho mày một người hùng, thiên thần mũ đỏ, đẹp trai, độc thân, vui tính, để mày có kép mà dung dăng dung dẻ đêm Noel này, chứ thấy mày cứ cu ky hoài, tao thương mày quá à.
_ Gớm cứ làm như tao ế lắm ấy, cám ơn mày, tốt bụng thế, sao không tìm cho tao ông bác sĩ, kỹ sư gì đó có phải hơn không, giới thiệu lính hả, chữ thọ ngắn lắm mày ơi!
_Dẹp mày đi, thời buổi chiến tranh này đào đâu ra bác sĩ, kỹ sư. Cứ kén cá chọn canh như mày có ngày thành gái già cho mà xem.
Đêm nay Hương, Quang rủ tôi đi nhà thờ, trên đường đi, tình cờ chúng tôi gặp anh lang thang một mình (có phải tình cờ như Hương nói không ?). Một lúc, sau khi giới thiệu cho chúng tôi quen biết, hai người bạn của tôi đã lẩn đi đâu mất để lại tôi và Lãng, tên anh, còn lại bên nhau. Hai đứa đứng chờ đã lâu mà không thấy họ trở lại, anh đành rủ tôi đi vòng quanh phố may ra có thấy họ không.
Hai người đi bên nhau mà chả ai nói với ai câu gì, cuối cùng anh lên tiếng trước:
_Trân là người ở đây hay chỉ là dân xứ khác đến?
_Trân không phải người ở đây, nhà Trân ở xa lắm, Trân lên đây trọ học, Trân thích nơi này lắm. Học xong, chắc nhận nơi này làm quê hương luôn.
_Trân ở đây luôn, gia đình không phản đối sao?
_ Còn ai để phản đối, giọng tôi chợt sũng buồn, bố mẹ Trân đã mất cả rồi, Trân sống với vợ chồng người cậu, bây giờ Trân đã trưởng thành, không lẽ cứ làm phiền cậu mợ mãi sao, phải tự lo chứ. Anh nghĩ có phải không? Với lại Trân chỉ có một mình không anh, chị em, tự lo cho mình đã quen rồi, nên cuộc sống cũng ổn. Còn anh thì sao? Cuộc đời chiến binh có gì thú vị kể Trân nghe đi.
Anh nhìn tôi cười:
_ Lần đầu tiên tôi nghe nói là đời chiến binh thú vị, không có gì thú vị đâu cô bé ơi, đời lính đầy những cam go, cực khổ và còn nguy hiểm nữa chứ, không có thơ mộng như các ông nhà văn hay nhạc sĩ tả đâu.
Rồi anh ngước nhìn bầu trời:
_ Trân có thấy đêm nay sao sáng hơn mọi đêm không, người ta nói, mỗi một vì sao mang số phận của một người, Trân có muốn tìm ngôi sao của mình không? Đây này, cái ngôi sao thật to và sáng nhất đó.
_ Sao anh biết đó là ngôi sao của Trân?
_ Vì nó sáng như mắt em đêm nay.
Tôi quay đi, mỉm cười một mình, ai nói lính khô khan, chỉ biết đánh giặc, lính tán cũng khéo lắm mà.
_ Thế, còn ngôi sao của anh đâu?
_ Trân tìm thử coi, nhưng anh biết Trân sẽ không nhìn thấy đâu?
Tôi quay sang nhìn vào mắt anh khẽ cười:
_ Không cần tìm nữa Trân cũng thấy nó ở đâu rồi, thôi đừng nhìn sao nữa anh, mỏi cổ quá à, mình ra gốc cây kia ngồi, chờ giờ lễ, anh kể chuyện anh cho Trân nghe đi.
Mặc dù mới biết anh chưa bao lâu, nhưng ở nơi anh tôi thấy có một cái gì đó làm mình cảm thấy gần gũi hơn, ấm cúng hơn, nhất là tôi không tìm ra một sự giả dối nào trên nét mặt, trong giọng nói, hay trong ánh nhìn của anh cả. Hơn nữa câu chuyện đời anh có vài điểm gần giống như đời tôi, anh cũng mồ côi cha mẹ, mẹ anh mất lúc anh còn nhỏ, ba và anh hai anh đã cùng tử trận trong một cuộc hành quân ở Bình Giả, chỉ còn một mình, anh quyết định vào quân đội nối chí cha, anh. Không biết có phải vì vậy mà dễ thông cảm nhau hơn và rồi thấy mình có cảm tình với anh, thích nghe anh nói chuyện, hơn nữa cách nói của anh lại rất có duyên, lôi cuốn.
_ Tại sao anh lại chọn binh chủng nhảy dù?
Anh cười:
_ Chắc là tại danh hiệu thiên thần mũ đỏ đẹp quá, nên tôi chọn nó. Nói đùa vậy thôi chứ thật ra thì có một lần, khi ba còn sống ông đưa tôi đi xem một buổi thực tập của một toán nhẩy dù, nhìn những cánh dù lơ lửng trong không gian, như những cánh hoa mở ra thật đẹp trên nền trời xanh, lúc đó tôi đã thầm nói với mình, tôi sẽ là một người lính dù hào hùng, một thiên thần mũ đỏ như những người lính đang bay trên không kia. Đẹp lắm và cũng thơ mộng lắm Trân ạ.
Anh kể cho tôi nghe ngày mới tập nhẩy, khó khăn và sợ lắm, nhất là khi lần đầu nhẩy từ trên một độ cao xuống, thế rồi dần dần quen và thích.
Tôi hỏi anh:
_ Nhẩy dù hoài có bao giờ anh bị kẹt dù không? Nếu trường hợp dù không bung thì sao?
_Còn có dù cấp cứu, dù bụng, nhưng ít khi kẹt dù lắm.
Rồi anh nói về những ngày hành quân gian khổ ra sao, vất vả như thế nào.
_Bây giờ đã nghe rồi, có còn thấy đời lính thú vị nữa hay không?
_ Còn chứ, nếu không sao nhiều người đi lính vậy? Nói chơi với anh thôi, chứ Trân biết “ …vì đời lính nhiều gian khổ, không như cung đàn lời ca” phải không anh?
Lúc này đã gần giờ làm Thánh lễ, mọi người ùn ùn đổ về phía nhà thờ, chúng tôi cũng vội đi theo đoàn người để kịp giờ lễ. Đang đi, tôi thấy mình như bị đẩy về phía sau, tôi nhìn quanh không thấy anh đâu, tôi dừng lại đưa mắt tìm anh, thì bị một người đi đằng sau xô tới, tôi loạng choạng muốn té, bỗng cánh tay tôi được giữ lại bởi một bàn tay mạnh mẽ, tiếng anh trầm ấm bên tai:
_Trân, coi chừng !
Anh đang đứng sau lưng tôi, tôi định gỡ cánh tay mình khỏi tay anh thì anh đã buông ra và nắm chặt bàn tay tôi đưa đi:
_Hôm nay đông quá, nắm thế này thì không sợ bị lạc nữa.
Một cảm giác mạnh, một xúc động là lạ chợt thoáng qua, chợt tê rần người, bàn tay anh ấm quá, mạnh mẽ quá. Tôi là một con bé mồ côi, trong cuộc sống phải tự tranh đấu để trường tồn, vì thế tính tình rất cứng rắn, tôi không có cái ủy mị như của các cô con gái được nuông chiều khác, thế mà hôm nay đây, lúc này đây, tôi thấy mình thật yếu đuối, thật nhỏ nhoi, tôi như đã có người che chở, bảo vệ, tôi ước muốn bàn tay mình cứ mãi mãi nằm trong tay ai, ấm êm và mạnh mẽ.
Anh kéo tôi đứng vào một góc trong nhà thờ, Thánh lễ đã bắt đầu. Tiếng chuông thánh đường đang đổ từng hồi mừng ngày Chúa sinh ra đời. Những bài thánh ca vang lên khắp nơi:
Đêm Thánh vô cùng, dây phút tưng bừng
Đất với trời, xe chữ đồng
Đêm nay Chúa Giáng Sinh chốn dương trần..
Cao cung lên, khúc nhạc Thiên thần Chúa
Hòa trong làn gió, nhè nhẹ vấn vương
Ôi đê mê, lắng nghe thoang thoảng cung đàn
Một đêm khuya vắng, vẳng trong tuyết sương….
Tôi chắp tay lại, làm dấu thánh gíá. Trên bàn thờ, Chúa Hài Đồng đang giơ bàn tay bé nhỏ ban phước lành xuống cho đám con chiên của Người. Tôi liếc nhìn anh, khuôn mặt anh sao dễ thương như vậy, anh đang cầu xin gì, tôi mỉm cười, nhắm mắt lại và thầm nguyện:
_ Lạy Chúa trên cao, con xin cám ơn Chúa đã cho con được tìm thấy lại chính tâm hồn mình, mà từ lâu con cứ ngỡ cuộc sống của con sẽ mãi mãi không cần có ai bên cạnh, nhưng hôm nay Chúa đã cho con một điểm tựa, cho con một niềm vui, một hạnh phúc. Con cám ơn Chúa lắm, Chúa ơi! Amen.
Tan lễ, anh đưa tôi về, bàn tay anh lại tìm đến tay tôi dù bây giờ đường đã vắng thưa người. Tôi để yên bàn tay nhỏ bé của mình trong tay anh ấm áp, chở che mà nghe tim mình đang reo vui, rộn rã.
Bài hát Noel từ những quán nước bên đường cứ vang lên như đang chia xẻ với tôi niềm vui, niềm hạnh phúc vừa chợt đến trong lòng.
Mùa Noel đó chúng ta quen bên giáo đường
Mùa Noel đó, anh dắt em vào tình yêu
Quỳ bên hang sâu nghe lời kinh thánh vang cầu
Nhìn nhau không nói nên câu vì biết nói nhau gì đâu…
Với tôi anh không là tiếng sét ái tình, mới đầu tôi thấy anh có vẻ lạnh lùng, khô khan, ít nói. Tôi không thích lắm, nhưng rồi khi tiếp xúc mới biết anh không lạnh lùng như cái vỏ bề ngoài, anh cũng biết quan tâm đến người bên cạnh, và điều này anh đã đá động được cái tình cảm khô cằn sỏi đá của tôi, anh đã làm trái tim tôi biết rung động. Tôi biết mình có cảm tình và hình như đã cảm thấy yêu anh. Lãng ơi, có phải em đã yêu anh rồi không? Có nhanh quá không?
Tới cổng, tôi mời anh vào nhà, anh lắc đầu:
_Thôi, khuya rồi, anh không muốn làm phiền người nhà, em vào đi.
_Không có ai trong nhà cả, Trân ở một mình.
_ Nhà này của em?
_ Không của một người bạn, lúc trước chúng em ở chung, nhưng sau này anh nó mở hãng buôn ở Nha Trang, nó về đó làm việc, căn nhà này nó để Trân ở và trông nhà cho nó luôn. Vào nhà đi anh.
_Thôi anh về, trễ quá nhà trọ đóng cửa mất, mai anh lại thăm Trân.
_ Anh về phép, bao giờ anh đi?
_Ngày mốt.
Tôi nghe như mất mát một cái gì, giọng nói tôi mang đầy vẻ bâng khuâng, luyến tiếc:
_ Vậy là chỉ còn một ngày mai thôi!
_ Đừng lo, mai anh còn trở lại thăm Trân mà… Thôi anh về.
_ Dạ!
Anh bước đi, tôi vẫn đứng đó nhìn theo dáng anh và bỗng thấy anh quay trở lại, anh đã quên điều gì? Anh đi nhanh đến trước mặt tôi đột nhiên ôm tôi thật chặt, môi anh hối hả tìm môi tôi, một nụ hôn bất ngờ, một nụ hôn nồng cháy, ngạt thở, cả người tôi như mềm nhũn trong tay anh.
Đêm nay anh không về, và cũng trong đêm nay tôi đã lột xác. Con nhộng xấu xí ngày nào nằm ẩn trong cái kén chờ mùa Xuân tới, nay đã trở thành con bươm bướm tuyệt đẹp, như tôi cũng đã trở thành người đàn bà với tràn đầy hạnh phúc, tràn đầy đam mê, nồng nhiệt, nhờ tình yêu của anh
Chưa bao giờ tôi được sống thực với mình như vậy, thật nồng cháy, thật đê mê, thật chất ngất trong vòng tay anh. Chỉ cần một lần như vậy trong đời đã thật không uổng là một kiếp người. Tôi đã sống trọn vẹn một đời của mình với anh trong một thời gian ngắn ngủi nhưng đầy ắp tình yêu.
Hôm anh đi, tôi muốn đưa anh ra phi trường nhưng anh bảo:
_ Anh muốn đi một mình, anh không quen có người đưa tiễn, Trân à, anh không muốn nhìn thấy em trở về một mình, lủi thủi trên con đường vắng, nghe lời anh vào đi kẻo lạnh, anh yêu em.
Anh hôn tôi lần cuối thật thắm thiết, rồi vội vã bước đi không quay nhìn lại. Nhìn bóng anh mờ dần trong làn sương mù, bất giác tôi đưa tay lên sờ môi mình, nụ hôn còn vương vất nơi đây mà anh đã không còn bên tôi nữa. Xa anh, tôi thấy mình thật buồn, nhưng dù sao bên cạnh nỗi buồn này, tôi vẫn còn có một niềm vui là tôi đã có một người, để tim mình còn yêu thương, để hồn mình còn nhớ đến, và không cảm thấy cuộc đời mình tẻ lạnh, vô duyên. Anh đó, người lính áo hoa dù, một lần đã đến trong đời tôi.
Anh đi rồi, tôi trở lại tiếp tục cuộc sống của mình và mong đợi tin anh như anh đã hứa.
Hơn một tháng nay, tôi thấy trong mình, hình như có gì bất thường, những giọt máu hồng hàng tháng đã vắng bóng, tôi chờ đợi, một tuần, hai tuần, rồi ba tuần vẫn không thấy chúng xuất hiện. Bây giờ đã đúng một tháng. Tôi tự hỏi:
_ Không lẽ mình đã có thai?
Muốn chắc chắn hơn, tôi đã đi khám bác sĩ phụ khoa và được xác nhận;
_ Xin chúc mừng bà. Muốn cho cháu bé được khỏe mạnh, mong bà đi khám định kỳ đúng ngày.
_ Cám ơn bác sĩ.
Nghe được tin này, tôi thật hoang mang, không biết mình nên vui hay buồn, vì thật ra sẽ có rất nhiều điều khó khăn mà tôi phãi giải quyết.
Nhưng vì yêu anh tôi chấp nhận tất cả, tôi sẽ nuôi dưỡng đứa bé, vì nó là kết tinh tình yêu đầu đời của tôi. Và từ đây trong cuộc sống, niềm vui của tôi đã được nhân đôi, đó là anh và con của chúng ta, kể cả những vất vả, tôi biết cũng sẽ không kém.
Năm 1972, khắp cả miền Nam sôi sục lửa đỏ, cuộc chiến kéo dài đã lâu, nay trở nên khốc liệt hơn, tàn bạo hơn. Quê hương tôi đó, một quê hương đau thương, bùng cháy trong tiếng đạn nổ, bom rơi.Từng lớp, từng lớp những người trai trẻ ra đi bảo vệ tổ quốc, mấy ai trở về? Tôi cũng như bao nhiêu người ở hậu phương, lo lắng cho người thân mình nơi xa trường, chiến địa. Tôi lo âu, khắc khoải đợi chờ tin anh. Tôi theo dõi hàng ngày, tin tức chiến sự trên mặt báo, trên đài phát thanh, trên những người trở về từ hỏa ngục, nhất là những trận đánh nào có người lính dù tham chiến. Đêm đêm nghe đạn pháo ầm ì từ xa vọng về, nhìn những ánh hỏa châu rực sáng trên bầu trời đen thẫm mà nghe thương anh, nhớ anh, lo cho anh thật nhiều.
Đứa con trong bụng đã được ba tháng, tôi đang sửa soạn đi nhà thương để khám thai định kỳ thì Hương đến :
_ Có tin vui nè, Trân ơi. Tao vừa nhận thư của Quang có kèm thư của Lãng viết cho mày đây.
Cầm lá thư trong tay, tôi hối hả đọc:
“ Trân yêu của anh,
Nhớ em lắm, muốn có em ở bên cạnh anh lúc này, để anh được hôn em. Có nhớ anh không? Anh chậm viết thư cho em vì dạo này hành quân liên miên, đừng giận anh nhe, hôm nay anh cố gắng lợi dụng chút thì giờ nghỉ, biên cho em vài chữ. Nhớ em thật nhiều, yêu em thật nhiều và hôn em thật nhiều. Anh của em, Lãng”
Lá thư thật ngắn ngủi và được viết trên một mẩu giấy thuốc lá của Quân tiếp vụ, nhưng tràn đầy tình yêu của anh. Tôi ấp lá thư vào ngực với những dòng nước mắt thi nhau trào ra:
_Lãng ơi, em cũng nhớ anh lắm, yêu anh lắm. Chúng mình đã có con rồi Lãng ơi. Em sẽ sinh nó ra, nuôi nó và mẹ con em sẽ chờ anh trở về. Lúc đó gia đình mình sẽ thật hạnh phúc anh nhỉ?
Lá thư gửi đi cho anh không thấy hồi âm, tôi vẫn sống trong đợi chờ và lo âu. Tin tức chiến cuộc từ khắp nơi dồn dập bay về thành phố nào: ngày 30 tháng 3 đánh lớn ở Đông Hà. Ngày 5 tháng 4 Lữ đoàn 1 Nhẩy dù tham chiến. Ngày 7 tháng 4 Nhẩy dù nhập cuộc ở Lai Khê. Nào ở mặt trận Quảng Trị. Nhẩy dù bắt tay với An Lộc ngày 16 tháng tư, rồi cả ngàn quả đại pháo nổ trên An Lộc. Bình Long lửa cháy ngụt trời. Ngày 24 tháng 4 ở Tân Cảnh. Ngày 1 tháng 5 ở Huế, Hoài An, Tam Quan, Bình Giả, Bồng Sơn, lửa đạn tơi bời. Rồi 25 tháng 7 Nhẩy dù cùng các đơn vị bạn tái chiếm Quảng Trị. Đâu đâu cũng chỉ thấy máu và lửa.
Tôi không biết làm gì hơn trong sự nhớ nhung, lo lắng cho anh, chỉ còn biết những buổi chiều, một mình tìm đến giáo đường ngày nào chúng mình đã từng quen rồi yêu nhau, tìm đến cái góc anh đã cùng tôi đứng, để cầu nguyện cho anh được bình an trong vùng lửa đạn mà sớm về với mẹ con tôi.
Chỉ còn non một tháng nữa là tới ngày sanh, tôi đang háo hức đan chiếc mũ nhỏ bé cho con và nghĩ ngày đứa bé ra chào đời thì Hương đến, vừa thấy tôi, nó nhào ôm lấy tôi khóc nức nở, tôi vỗ nhẹ lưng nó, đẩy nó ngồi xuống giường:
_ Có chuyện gì vậy, sao mày khóc, lại gây gổ với ông Quang hả? Thôi nín đi, khóc nhè xấu lắm.
_ Anh Quang anh ấy….nói tớí đây nó càng khóc to hơn.
Tôi hoảng hốt:
_ Quang làm sao?
_Anh ấy bị thương, đang nằm ở Tổng Y Viện Cộng Hòa.
_Có nặng không? Mày đã đi thăm chưa? Tao đưa mày đi nhe?
_ Anh ấy bị thương ở chân, cũng khá nặng, ngày nào tao cũng ở trong đó với Quang…
Tôi ngắt ngang lời nó:
_Quang bị bao lâu rồi, con khỉ, sao mày không cho tao biết để tao thăm Quang. Thảo nào, mấy ngày nay tao không thấy mày đến tao.Vậy mai khi nào mày vào thăm Quang rủ tao đi với nghe không?
_ Trân nè…. có chuyện này….tao…. không biết có nên nói cho mày nghe không?
Thấy vẻ ngập ngừng của Hương, tự dưng, tôi linh tính có cái gì chẳng lành đây, tôi nghĩ ngay đến Lãng, tôi nhìn thẳng mắt nó:
_ Có phải chuyện của Lãng không?
Hương lúng túng quay hướng khác, lảng tránh cái nhìn của tôi. Tôi nắm hai vai, xoay nó lại, giọng tôi run run:
_Quay lại đây, nhìn vào mắt tao nè, nói cho tao biết, chuyện gì đã sảy ra với Lãng, nói đi.
Hương nhìn vào bụng tôi, rồi lắc đầu:
_ Không, không có gì hết, Trân ơi, tao thương mày lắm…
_ Tao không cần mày thương, tao chỉ cần mày nói cho tao biết, chuyện gì, nói đi, Lãng sao rồi, Lãng bị thương phải không?
Hương lắc đầu, không trả lời, nó ôm lấy tôi, lại khóc như khi mới đến. Như vậy có nghĩa là…tôi không dám nghĩ tiếp, nhưng sự thật vẫn còn đó, Lãng đã đi rồi, anh đã không còn tồn tại trên cõi đời này nữa. Tôi đã mất anh, mất anh thật rồi.
Toàn thân tôi lúc này như đông cứng, lạnh ngắt. Mắt tôi ráo hoảnh.Tôi ngồi lặng như một bức tượng. Lãng đã chết, như vậy có nghiã là anh sẽ không về với em, với con nữa. Không, em không tin, không tin đâu, anh không thể chết, anh phải về với em, với con nữa chứ. Gia đình chúng mình ba người sẽ thật hạnh phúc bên nhau, chúng ta sẽ cùng nuôi dạy con, rồi anh sẽ dạy con tập nhẩy dù giống anh đó. Lãng ơi, anh không thể đi như thế, anh còn yêu em mà, sao lại bỏ em hả Lãng, Lãng ơi, em nhớ anh lắm, em yêu anh lắm, anh về với em đi anh, về đi anh.
Tới lúc này cái vẻ cứng rắn đả rơi khỏi con người tôi, tôi đổ gục xuống như một thân cây vừa bị đốn ngã.
Hương cuống cuồng đỡ lấy tôi:
_ Trân, tỉnh lại đi, đừng làm tao sợ nghe. Mày còn phải sanh em bé nữa đó, Trân ơi.
Bao nhiêu năm qua rồi, mà mổi khi nhớ đến lại thấy như đang sảy ra trước mắt.
Hôm nay tôi trở về đây, về nơi thành phố này, tìm đến ngôi giáo đường xưa, trong khung cảnh cũ mong tìm lại cho mình chút kỷ niệm gợi nhớ về anh, về một người, ngày nào đã cho tôi những cảm xúc tuyệt vời, những chất ngất đam mê của một đời con gái, và đã để lại trong tôi một dấu ấn không hề phai nhạt, dấu ấn này sẽ theo tôi đến suốt đời.
Buổi Thánh lễ đã tan, tôi rời nhà thờ ra về mà nghe lòng buồn da diết, ngày nào có anh mà nay bơ vơ một mình nơi đây, trong ngày lễ Noel này.
Rồi khi tan lễ bước em bơ vơ trở về
Chợt nghe nước mắt rơi ướt trên bờ môi khô
Rồi Noel qua, bao mộng ước cũng qua rồi
Gặp nhau chỉ để thương đau
Yêu nhau sao đành xa nhau
Còn gì thấm thía với tôi hơn lời ca này. Ngước nhìn trời, một cụm mây trắng nhỏ, tròn xoe như một cánh dù, lạc lõng trong vùng trời đầy sao.
_ Có phải là anh đó không, người thiên thần mũ đỏ của em, em thật nhớ anh lắm, Lãng ơi!
Chợt một vòng tay ôm lấy bờ vai tôi và một giọng nói đầm ấm như giọng anh ngày nào:
_Mẹ đây rồi, dì Hương và con biết thế nào mẹ cũng ra đây. Mình về nghe mẹ, trời hơi lạnh rồi đó.
Rồi một bàn tay ấm áp và mạnh mẽ, như bàn tay năm nào của anh, đã nắm lấy tay tôi, tôi để yên tay mình trong tay ấy và nghe lòng mình cũng thật vui như ngày xưa. Em đã tìm thấy mùa Noel năm cũ rồi Lãng.
TƯỜNG-THÚY (Tucsin, AZ 2009)
TA SẼ VỀ
Ngày nào đó ta trở về quê mẹ
Thăm cha già với mái tóc bạc phơ
Thăm mộ mẹ, ta thì thầm kể lể
Đời tha phương trong hương khói tỏa mờ
Ta sẽ trở về thăm căn nhà cũ
Nơi êm đềm tuổi thơ ấu dần qua
Thăm lại cây mai cha trồng trước ngõ
Mỗi độ Xuân về còn có nở hoa?
Ta sẽ đi thăm ngôi trường ta học
Để kiếm tìm chút kỷ niệm xa xôi
Tiếng trống trường vang lên trong ký ức
Mà nhớ thương sao áo trắng một thời
Ta sẽ đi qua con đường tình sử
Nơi ngày xưa in dấu vết tình yêu
Dù ngày nay đường đã mang tên lạ
Nhưng tận trong tim vẫn thiết tha nhiều
Và nhủ lòng ta sẽ qua chốn ấy
Chốn có dấu tù giam giữ ngày xưa
Chốn mà một thời nhiều lần ta đã
Lang thang tìm chồng, nước mắt như mưa
Tường Thúy (AZ 2006)
Sao đổi ngôi
Bố đã đi rồi, sao đổi ngôi
Một vì tinh tú vút ngang trời
Toan Ánh, tên Bố còn lưu mãi
“Nhớ thương” tình Bố đã vẹn lời
“Phong Lưu Đồng Ruộng” hằng ghi nhớ
“Tiết Tháo Một Thời” giữ trọn thôi
Bố dựng văn chương và sự nghiệp
Bằng cả trái tim, cả một đời
Truyền thống Việt Nam ấp ủ thôi
Trong lòng người Việt đến muôn đời
“Hội hè Đình Đám” mong gìn giữ
“Hương Nước Hồn Quê” chẳng thể vơi
Viết lại cổ truyền “Phong tục” đẹp
Dành cho hậu thế “Nếp Xưa” rồi
Bố ơi, Bố vẫn luôn sống mãi
Sống với chúng con, với mọi người
Tường Thúy
(Viết trong tuần thất thứ tư của Bố, AZ ngày 10/5/2009)

