Tác giả/nhà thơ ĐOÀN NGỌC KIỀU NGA.

Đoàn Ngọc Kiều Nga (Song Ngọc, Người Sông Thương) sinh ngày 12-5-1942, tại Phủ Lạng Thương, Bắc Giang.
Năm 1954 theo gia đình di cư vào Sài Gòn.
Năm 1955-1962 học sinh Trung học Nguyễn Bá Tòng.
Năm 1964 lập gia đình, sống và dậy học tại Quy Nhơn.
Sau biến cố 30-4-1975 trở về sống tại Sài Gòn.
Đầu năm 2008 định cư tại Boston, tiểu bang Massachusetts, Hoa Kỳ theo diện con bảo lãnh.
Làm thơ từ những năm đầu thời trung học. Thơ ít đăng báo, thường viết cho dặc san Lúa Mới và Ngày Xanh của trường Nguyễn Bá Tòng.
Tác phẩm đã xuất bản:
– NGƠ NGÁC NGÓ QUANH ĐỜI. Thư Quán Bản Thảo ấn hành năm 2007.
– XẺ NỬA VẦNG TRĂNG. Hải Ngoại Nhân Văn ấn hành năm 2009.
– DUYÊN THƠ XƯỚNG HỌA [viết chung với Cao Mỵ Nhân,Vương Hồng Ngọc, Hồ Công Tâm, Nguyễn Phú Long, Đoàn Chinh Nam và một số thi hữu khác] Hải Ngoại Nhân Văn ấn hành năm 2011.
TRĂNG SẦU.
Trăng lên đỉnh núi vọng trời tây
Để nửa hồn thơ lại chốn này
Nâng chén trà thơm mơ thức tỉnh
Nhìn chung rượu ngọt lại thèm say
Trăng thu còn có khi tròn khuyết
Thương nhớ sao luôn mãi ngập đầy
Đêm đã dần vơi sầu chẳng cạn
Gió lùa hiu hắt lạnh vòng tay.
Boston 13-10 -2009
Đoàn Ngọc Kiều Nga
MỆNH NƯỚC MONG MANH.
Phần ba thế kỷ thoắt trôi vèo
Mệnh nước mong manh sợi chỉ treo
Đã khóc quê hương ngày nhuộm đỏ
Lại đau dân tộc thuở băng đèo
Con thuyền tổ quốc dường nghiêng ngả
Dông bão trùng dương mãi bủa theo
Gắng gượng dìu nhau qua kiếp nạn
Mặc cho sóng gió chẳng buông chèo
Boston, 27-11- 2009
Đoàn Ngọc Kiều Nga
CHIỀU ĐÔNG BẮC MỸ.
Đất khách buồn tênh đếm tháng ngày
Lại mùa xuân nữa sắp qua đây
Trà thơm tỏa khói nghênh mưa tuyết
Rượu ngọt chờ môi cạn chén say
Bếp lửa chiều đông sầu chẳng vợi
Ba sinh ước thệ mộng chưa đầy
Trăm năm thoắt chốc mà như ngắn
Khoảnh khắc miên trường ngao ngán thay!
Boston, 12-2-2010
Đoàn Ngọc Kiều Nga
TẾT BẮC MỸ.
Mưa tuyết giăng giăng trắng mái ngoài
Trầm hương tỏa khói quyện đào mai
Trà thơm phảng phất câu khai bút
Rượu ngọt bâng khuâng nét cảm hoài
Lay động rèm thưa làn gió bấc
Ngẩn ngơ song lạnh lệ trang đài
Trời đông giá buốt chờ tin én
Nhớ khúc xuân đời bất tái lai
Boston, 16-2-2010
Đoàn Ngọc Kiều Nga
GIỮA TÀN PHAI.
Người về ngơ ngác giữa tàn phai
Nắng úa chiều nghiêng bóng đổ dài
Thấp thoáng chân mây vầng nguyệt khuyết
Mênh mang tâm thức nỗi quan hoài
Chim chao cánh mỏi e trời tối
Cú rúc hoàng hôn ngỡ sớm mai
Lạc bước giữa muôn trùng tĩnh lặng
Hồi chuông thiên cổ gọi hồn ai.
Boston, 26-7- 2010
Đoàn Ngọc Kiều Nga
CÕI TÌNH.
Phù du tình ái chốn nhân gian
Bạo phát rồi ra cũng bạo tàn
Mấy thuở duyên may mừng hạnh ngộ
Muôn chiều lệ đắng khóc ly tan
Sao còn quanh quẩn vòng bi lụy
Để mãi sẩu tư chuyện quá quan
Ơi những hồn xa muôn cách trở
Vẫn chờ nhau vượt suối băng ngàn
Boston, 21-7-2010
Đoàn ngọc Kiều Nga
ĐƯỜNG TRẦN.
Mùa đi hiu hắt, tuổi phai vàng
Chưa héo xuân đời thu đã sang
Mỏi gót mơ tìm chân hạnh phúc
Mòn con mắt vọng hướng thiên đàng
Đường trần hệ lụy khôn lui bước
Duyên nợ văn chương trót lỡ mang
Cõi tạm mênh mông sầu lữ thứ
Biết đâu mà gửi gấm can tràng
Boston, 10-8-2010
Đoàn Ngọc Kiều Nga
HOÀI HƯƠNG.
Cách biệt muôn trùng sóng đại dương
Trời xưa thăm thẳm rẽ đôi đường.
Hoàng Mai mỗi độ còn khoe sắc?
Dạ Lý bao mùa vẫn tỏa hương?
Mái ngói âm dương hờn phố thị
Tường rêu vôi vữa dạn phong sương
Lòng quê một bước ngùi thương nhớ
Se thắt trong hồn nỗi vấn vương
Boston, 25-9-2010
Đoàn Ngọc Kiều Nga
TÌNH BUỒN.
Đố ai gỡ được mối tơ mành
Thắt buộc nhau từ thuở tóc xanh
Duyên nợ một đời còn vấn vít
Đường tình trọn kiếp chẳng thông hanh
Bốn mùa xoay chuyển cơn mưa, nắng
Đôi ngả chung chia mộng dữ, lành
Tàn giấc trăm năm chưa vãn cuộc
Chập chùng sầu nhớ mãi vây quanh
Boston, 14-10-2010
Đoàn Ngọc Kiều Nga
THU ẨM.
Một thoáng heo may gợn sóng trà
Gợi bao nhung nhớ tháng ngày qua
Mùa thu lại đến thay mầu lá
Rét mướt theo về tím sắc hoa
Xen giữa hương ngâu làn khói tỏa
Mờ trong đáy cốc bóng người xa
Bâng khuâng hồi tưởng lời giao ước
Nâng chén mà sao mắt lệ nhòa
Boston, 15-10-2010
Đoàn Ngọc Kiều Nga
THU LỮ THỨ.
Sáo diều vi vút dưới trời thanh
Chiều xuống bâng khuâng bước viễn hành
Quán trọ xa xăm mờ bụi đỏ
Quê nhà thăm thẳm khuất ngàn xanh
Cánh hồng lướt gió tầng mây cuộn
Lữ khách dừng chân lối rẽ quanh
Nhìn lại mùa thu đi quá nửa
Còn trơ dăm chiếc lá vương cành
Boston, 4-11-2010
Đoàn Ngọc Kiều Nga
XUÂN LỮ THỨ.
Tháng lụn năm tàn đọc cổ nhân
Ngậm ngùi câu “niệm cố tri tân”
Khuê trung hương ủ trầm thơm ngát
Song ngoại mưa bay tuyết trắng ngần
Đông giá nghe lòng mơ nắng hạ
Đào mai hé nụ ngóng tin xuân
Còn bao nhiêu tết tha phương nữa?
Ôi những mơ xa, mộng ước gần!
Boston, 29-1-2011
Đoàn Ngọc Kiều Nga
MỘT GÓC XUÂN.
Gió xuân hiu hắt rụng hoa vàng
Vừa mới hôm nào đón tết sang
Câu đối nghinh tân còn đậm nét
Dòng thơ tống cựu chửa lơi hàng
Mộng như tuyết trắng ngày đông chí.
Thực tựa sương mù thuở hỗn mang
Năm tháng chất chồng lên tuổi tóc
Cõi riêng tình lặng vẫn mơ màng
Boston, 18-2-2010
Đoàn Ngọc Kiều Nga
HOÀI CẢM.
Sao cũng trời đông cũng biển đông
Mà đây mưa nắng hắt hiu lòng
Trông trăng chạnh nhớ mùa trăng loạn
Hong tóc ngùi thương tuổi tóc bồng
Hồi ức mênh mang chiều gió lặng
Còi tầu da diết sáng trời trong
Tháng năm mộng ước dần phiêu bạt
Tình vẫn u hoài chuyện sắc không
Boston, 5-4- 2011
Đoàn Ngọc Kiều Nga
ẢO GIÁC NƠI TÁCH TRÀ.
Bốn bề trắng xóa tuyết mông mênh
Núi chập chùng xa tựa thác ghềnh
Mở tập duyên thơ sầu lãng đãng
Nâng ly trà cúc khói lênh đênh
Một dòng nước cuốn bờ heo hút
Đôi mái chèo khua sóng dập dềnh
Giụi mắt nhìn quanh, ồ ảo giác
Còi tầu vang vọng nhịp buồn tênh
Boston, 27-2-2011
Đoàn Ngọc Kiều Nga
THU NHỚ.
Thu lại về trên những ngọn phong
Trời thu hiu hắt nắng se hồng
Heo may lành lạnh lùa trong tóc
Hương cúc êm đềm toả trước song
Em vẫn nâng niu từng ước nguyện
Anh còn trăn trở những hoài mong
Ba thu dồn cả thiên thu lại
Chén rượu đoàn viên mãi hẹn lòng
Boston, 15-10-2011
Đoàn Ngọc Kiều Nga
NỤ HOA NGÀY CŨ.
Tầu xa dần khuất cánh tay vời
Thơ thẩn đường chiều dõi bóng chơi
Non nuớc nhìn quanh bao vật đổi
Quê hương ngoảnh lại lắm sao dời
Lối về đã mỏi muôn triền dốc
Cõi tạm còn chia mấy ngả đời
Riêng có nụ hoa ngày hạnh ngộ
Qua ngàn mưa nắng vẫn hồng tuơi.
Boston, 19-5-2012
Đoàn Ngọc Kiều Nga
THOÁNG BÂNG KHUÂNG.
(Gửi Cao Mỵ Nhân)
Nếu em đi trước chị buồn không
Thơ có nao nao Chốn Bụi Hồng
Nhớ thuở xây đời trong ước vọng
Thương thời nát mộng giữa tồn vong
Năm mươi xuân lẻ sầu tan hợp
Bẩy chục thu tròn mỏi ngóng trông
Rồi đến một ngày ta vĩnh biệt
Nếu em đi trước chị buồn không?
Boston, 19-5-2012
Đoàn Ngọc Kiều Nga

