Nhà thơ CHÚC ANH.

Phạm Thị Kim Anh là tên thật, sinh năm 1956 tại Sài Gòn, Việt Nam.
HƯƠNG TÌNH.
Con mơ ước kết vần thơ thương nhớ
Gởi nỗi niềm lòng yêu kính mẹ cha
Ơn sinh thành! ôi cao quí bao la
Tình cha mẹ như Thái Sơn, Đông Hải
Tâm hồn Người là biển trời nhân ái
Vần thơ con diễn sao thấu nỗi lòng
Nỗi vui mừng khắc khoải đợi chờ trông
Từ khi con trong cung lòng, trứng nước
Thuở ấu thơ mẹ cha nâng từng bước
Không bao giờ con đói khát, bơ vơ
Không khi nào Người lạnh nhạt, thờ ơ
Luôn kề cạnh lúc con đau than khóc
Cha mẹ chăm từng đường tơ, kẽ tóc
Cho con tràn đầy âu yếm-ấm êm
Biết bao lần Người thao thức thâu đêm
Chờ con ngủ say, yên lòng an giấc
Rồi những ngày trở trời đông gió bấc
Mẹ cảm mưa lâm bệnh ốm xanh xao
Vẫn dịu dàng thầm lặng chịu đớn đau
Để cha, con đỡ muộn phiền lo lắng
Dòng đời trôi bao gian truân cay đắng
Cha can trường vượt sóng gió vì con
Lòng hy sinh dẫu sức lực dần mòn
Nhận đau khổ điểm tô nguồn vui sống
Lòng con như ngọn triều vang xao động
Như hương xưa bên ánh lửa nồng nàn
Như trùng dương dào dạt rộng mênh mang
Dâng cha mẹ trọn tình yêu hiếu kính.
KHÚC TÂM TƯ.
Nếu anh hỏi: đời em mơ gì nhất?
– Nghe tiếng bổng trầm anh nói: “Em yêu,
Anh nhớ hoàng hôn vương sợi nắng chiều,
Bờ môi ấm dìu tình ta du ngoạn”
Nếu anh hỏi: ngày nào em mơ nhất?
– Ngày mỗi ngày, giây phút ánh trăng êm
Trời mờ sương anh bên cửa buông rèm
Quyện hình em suốt đêm dài vô tận
Nếu anh hỏi: đường nào em mơ nhất?
– Con đường tình bước âu yếm, thủy chung
Để hồn em không cay đắng nghìn trùng
Chia chăn gối với bóng hồng xa lạ
Nếu anh hỏi: nữ trang em mơ nhất?
– Em quí vô ngần châu hạt kim cương
Là giọt lệ lóng lánh Chúa thiên đường
Làm rơi xuống trần gian đầy sầu khổ
Nếu anh hỏi: đời sau mơ gì nhất?
– Là Nữ Hoàng! Thánh nữ của lòng anh
Chốn thiên cung ta tấu khúc “Xuất Hành”
Tôn thờ Chúa Ba Ngôi Vua Vũ Trụ.
Chúc Anh (Sàigòn 1974)
XUÂN ƯỚC HẸN.
Chiều thứ bảy! một chiều Xuân tuyệt đẹp
Những con đường còn nhớ dấu chân anh
Francisco! * trăng gió ảo huyền thanh
Như tranh thủy mặc, em ghi nhớ mãi
Hôm nay đây đôi ta cùng gặp lại
Ngọn gió chiều se quyện mối tình câm
Điệu nhạc trầm sâu lắng đọng trong tâm
Ngàn dấu tích nồng nàn âu yếm ấy
Chiều đi vội, thời gian không còn mấy
Nắng nghiêng tàn, anh nhẹ chấm bờ môi
Vết son kia, tâm tưởng chẳng phai phôi
Trên khuôn mặt của người em sầu mộng
Suối tóc phủ đôi vai gầy khua động
Như cùng em thề nguyền đáp tình anh
Nguyện một đời tình chung thủy, cao thanh
Dẫu muôn khổ không bao giờ thán trách
Hoàng hôn xuống, trời mây không ngăn cách
Mối tình đầu thắm đẹp của đôi ta
Ánh mắt anh ôi trìu mến thiết tha
Chiều Xuân hỡi! suốt đời sao quên được.
* San Francisco – California
GIỌT LỆ ĂN NĂN.
Tâu lạy Chúa vì sao đời bể khổ ?
Cõi lòng con tràn ngập nỗi cô đơn
Trong tim con chất chứa vạn tủi hờn
Cùng vô số sợi buồn giăng tâm trí
Không điểm trang để tình Ngài ngự trị
Không lắng nghe lời âu yếm, yêu thương
Không thiết tha tìm bóng Chúa thiên đường
Không ghi nhớ giáo điều Ngài truyền dạy
Con lớn lên trong khó nghèo đâu thấy :
Tia nắng hồng soi chiếu gót chân son,
Ánh trăng thanh sưởi ấm mảnh tâm hồn,
Vầng mây trắng giữa khung trời tuổi ngọc
Con sinh ra, lớn dần trong tang tóc
Trong hoang tàn của cuộc chiến vô tâm
Đường con đi đầy gian khổ, sóng gầm
Thân chĩu nặng vết thương đời rướm máu
Bỗng chợt nghe tiếng chuông chiều vọng thấu
Từ giáo đường, thổn thức trái tim cha
Hằng xót thương – hằng chờ đợi – thứ tha
Mong nhân loại trở về đường công chính
Trong tiềm thức, thoảng vang cung Thánh vịnh
Trọn hồn buồn, lòng thống hối – ăn năn
Nguyện xin Cha thứ tha những lỗi lầm
Thanh tẩy con bằng “Máu đào” cực trọng.
KHÔNG.
Không bao giờ phôi phai
Anh mãi là thần tượng
Là ông Hoàng, thiên tướng
Là bóng mát che đời
Giữa không trung lưng trời
Theo cánh mây phiêu lãng
Đôi chim “nghèo” lang bạt
Hẹn cõi vắng bay về
Xứ người buồn lê thê
Nhớ ai, ai có thấu
Lòng sục sôi..nung nấu
Phút trùng phùng tâm giao
Bên vần thơ ngọt ngào
Hồn say ánh trăng bạc
Dập dồn giòng suối nhạc
Quên thế giới sầu miên.
| NGỌN SÓNG CHIỀU. (Cảm tác sau khi đọc nhiều truyện rất thương tâm của những người dân hiền…) Tôi không phải một con người vô học Không biết buồn trước vận nước điêu linh Không đứng lên đòi công lý, hòa bình Không tranh đấu cho nhân quyền, ý thức hệViệc tôi làm tôi không bao giờ kể Không trống kèn khua động vỗ muôn nơi Không than van dẫu nghìn khổ ngất trời Không oán hận, vạch tìm sâu kẽ láGió mây lạnh thấm nỗi buồn tơi tả Nhận chua cay đắp số phận bọt bèo Đời khó nghèo đầy sóng gió, gieo neo Đành ôm mối thiên thu sầu bạc nhược Tóc sương phủ theo vận tàn non nước Biết bao người trong đói nghèo cùng khốc Sàigòn thất thủ – triệu người tàn mộng Để dân tôi, những bé thơ no sữa Tôi xin Trời ! đời tôi nghèo côi cút |
TIẾNG THƠ.
Hoàng hôn về trên phố
Thơ bay bay khắp trời
Lòng vui như mở hội
Như trăng vàng thắm tươi
Biết bao dòng thơ mượt
Vẽ quê hương đẹp xinh,
Khu rừng tre xanh mộng,
Dãy sông núi hữu tình
Ta say sưa thầm lặng
Hồn chìm điệu thanh tao,
Cung thơ khúc trầm bổng,
Quyện tình quê ngọt ngào
Dòng thơ như suối chảy
Róc rách len tâm hồn
Thanh khiết luồn tim mạch
Lấp khỏa niềm cô đơn
Xứ người ôi sao nhớ!
Hình bóng quê đẹp ngời
Người dân tình hiền hậu,
Lòng nhân ái trùng khơi.
Chúc Anh (2/2/2012)
TÌNH QUÊ.
Tiếng chuông chùa xa vắng
Góc không gian vọng về
Lắng đọng sâu tiềm thức
Gieo lòng nỗi nhớ quê
Lời thơ mừng Xuân đến
Đã ba lăm năm trường
Ta xa lìa đất tổ
Nghìn trùng biệt quê hương
Việt Nam ! ôi tuyệt đẹp
Dưỡng nuôi ta tháng ngày
Từ khi lọt lòng mẹ
Trong tiếng khóc thơ ngây
Những con đường mưa nắng
Miền đất Việt ấm êm
In khắc sâu tâm khảm
Không thể nào lãng quên
Mùa Xuân vừa trở lại
Trên đất khách quê người
Dù “sao rời vật đổi”
Tình quê nhớ khôn nguôi.
SAO VẬY?
Cả tuần nay chưa thấy
Bài thơ nào của anh
Không điện thư, sao vậy?
Anh biết em bồn chồn?
Giao mùa trời trở lạnh
Nắng sương rơi thất thường
Ngoài hiên mưa dần tạnh
Mây chiều gieo nhớ nhung
Quyển tập thơ anh tặng
Em thầm đọc ban đêm
Ý hay tình sâu lắng
Nhớ phút giây êm đềm
Nếu sau này anh hỏi
Em thích gì? anh cho
-Không ngại ngần, khẽ đáp:
Em thích…anh…nhà thơ
Chúc Anh (feb. 01, 2012)

