Nữ thi sĩ THƯ KHANH.

Thư Khanh là bút hiệu – Sinh trưởng ở Miền Bắc Việt Nam, sống cùng cha mẹ ở Hà Nội – Năm 1954 di cư vào Nam . Sinh sống ở đô thành Sài-Gòn, học tại trường nữ Trung Học Trưng Vương Sài Gòn, và tiếp tục học Sư Phạm. Sau đó hành nghề dậy học, và lấy người yêu là thi sĩ PHAN LẠC GIANG ĐÔNG . Hai vợ chồng có hai con trai và một cháu nội trai . Hiện đang định cư tại Mỹ . Thư Khanh đã qua Mỹ định cư theo diện H.O cùng với Phan Lạc Giang Đông. Hiện Bà có trên 600 bài thơ đặt trên một số Websites, đăng rải rác trên báo chí, và phụ trách mục “Thơ Nhạc Trong Tuần” trên Global SRBS-HD Radio .
GIỌT NẮNG GIAO MÙA
Áo em thêu giọt nắng đào ,
Anh về nhắp bút mực tầu làm thơ .
Nét như rồng cuốn – như hoa ,
Bàn tay năm ngón dao thoa lửa tình …
– Mắt em sóng biếc nghiêng thành ,
Cho anh sống lại – bên nhành hoa thơm .
Lạy trời đừng để mất em ,
Giọt nắng anh đợi từng đêm giao mùa .
THƯ KHANH
EM LÀ CẢ MÙA XUÂN …
( riêng tặng cháu L và Th …- mong mãi thương nhau )
Da em trắng nét mặt tròn duyên dáng .
Má em hồng hôn nắng sớm đầu xuân .
Đôi mắt huyền mơ …- là cả một dòng sông .
Anh đắm đuối ươm nụ tình trong đó .
– Em thẹn thùng hiền ngoan luôn mắc cỡ .
Chưa bao giờ anh dám ghẹo em đâu .
– Bàn tay em …thắp bút …- sợ em đau
Anh chưa dám nắm – ngại em chê : ” thô bạo ! ” .
Nét trinh nguyên em- còn nguyên trên ngực áo
Gió xuân về đang mơn trớn dùm anh ?!
– Con đường đi chiều ý cả đôi mình
Hoa bẽn lẽn nhìn em như xấu hổ .
Cả bầu trời Xuân đang cần bày tỏ-
Cả bầu Trời khoe nét vẽ giai nhân .
Cám ơn Em …Em là cả Mùa Xuân …
THƯ KHANH
NĂM EM MƯỜI SÁU TUỔI
( Kỷ niệm mối tình đầu với Phan Lạc Giang Đông )
Năm em mười sáu tuổi .
Tập tành học làm thơ .
Mộng tràn trang giấy nhỏ
Trong giấc ngủ còn mơ .
*
Mẹ nói em chẳng tin :
” Đừng mê CHÀNG VĂN NGHỆ ! ”
Em cũng vẫn chả nghe
Cứ cho anh là Nhất …
*
Bố la cũng chẳng được .
Đánh đòn … ! – giận bố luôn .
Bởi em đã yêu anh
Thì bố là …hạng Thứ !
*
Em ngồi học cũng nhớ .
Đêm thức mải chong đèn .
Vần thơ …sửa lui , tới …
Cũng chỉ nhất là anh .
*
Giờ trống , sang hò hẹn .
Bên sở thú nên thơ .
Bài thơ anh vừa viết
Nhất định bắt anh đưa .
*
Vần , câu còn vụng dại .
Ngây thơ như học trò .
Anh ép cánh phượng đỏ .
Như mầu môi anh mơ…
*
Tên em – anh đứng đợi .
Khắc gốc cây đậm , mờ .
Sao mà dễ thương thế .
Em đọc …” EM…NÀNG THƠ …”
*
Một cái gì Trân Qúy
Có lẽ …nhất trên đời .
Em ra hồ ngắm bóng .
Thấy mình …xinh quá trời !
*
Thế rồi chuông vào lớp .
Tiếp tục học giờ sau .
Nghe truyện Kiều – cô giảng .
Em uống từng lời …câu .
*
Em thương Kiều …! – nhỏ lệ .
Kéo vạt áo vội lau .
Khéo khéo …kẻo bạn thấy .
Em vờ cười thật mau .
*
Cô giáo em tên Lý .
Giảng say sưa Truyện Kiều .
Hình như cô xúc động .
Lời nghẹn ngào …đáng yêu .
*
Trưng Vương ! Chiều tan học .
Người yêu tuổi học trò .
Em ngỡ CHÀNG KIM đợi …
Như Truyện Kiều vừa qua .
*
Từ đó thành hẹn ước .
Nào biết Ước điều gì !
Thế mà cũng …ước hẹn .
Để chàng trồng cây si .
*
Cây Si Tình bén rễ .
Cuối hạ vào đầu thu .
Lá me thơ lác đác .
Cáng phượng đỏ giao mùa .
*
Phượng rơi trên áo trắng .
Lá me trên tóc mây .
Bên bờ đường bẽn lẽn .
Chùm xấu hổ cầm tay …
*
Em tặng anh chùm hoa .
Loài hoa tên Xấu Hổ .
Tai em vọng mơ hồ
Từng câu Kiều vừa học …!
*
Mối tình em có vậy .
Sao bỗng nhớ chiều nay .
Con đường xưa hò hẹn
Chùm Hoa Ngắt Trao Ai …
THƯ KHANH bài 326
(T.K. học ở Trường TRƯNG VƯƠNG ở cạnh Sở Thú SÀI GÒN) .
NÉN NHANG NĂM THỨ MƯỜI
(Thương gửi về hương vong Phan Lạc Giang Đông
– giỗ lần thứ 10 cho anh)
Mưa rơi tí tách ngoài khung cửa .
Đếm hộ dùm em giọt lệ sầu .
Từ độ Người đi thu úa tận .
Ngàn trùng xa cách với đêm thâu .
*
Mới đây mà đã mười năm trọn .
Thoáng chốc thời gian tựa vó câu .
Di ảnh phong sương vừa sáu chục .
Thôi thì kẻ trước rước người sau .
*
Nhà anh không biết nơi đâu nhỉ .
Ngắm chín tầng mây cứ hỏi trời .
Trăng sao đốt đuốc tìm không thấy .
Sắc sắc không không có vậy thôi !
*
Trước nhà chẳng có dàn hoa lý
Chả có lầu thơ như thế gian .
Em buồn lắm lúc không bằng mộng
Như thuở yêu anh ở cõi trần !
THƯ KHANH-
TÌNH EM VÀO THU
Hạ tàn rồi đó nghe anh ,
Gió thu nghe đã chuyển mình trên không .
Rừng phong nghe đã tô hồng ,
Lá rơi từng cánh nghe chùng bến thương …
Thuyền ai … mờ khuất bên sông ,
Cô đơn sao đã chẳng đong mà đầy .
Rượu nào … đâu cạn chén say ,
Mà sao mắt đỏ như ngày hạ sang !
Thương anh qua mỗi hạ tàn ,
Rừng phong ru ngủ nghe hờn giấc mơ .
Tuổi đời như lá mùa thu ,
Tính năm … tính tháng …- người xưa chẳng về …!
THƯ KHANH
NGHE HƠI THU THỞ NGỠ HƠI NGƯỜI TÌNH
(đang là thời điểm đẹp nhất của thu Seattle )
Nghe hơi thu thở bên đường ,
Thơm như hoa bưởi hoa bòng nhà ai .
Anh về … hết tối lại mai …
Rằng thương … rằng nhớ …chia hai nẻo tình …
Tóc em – mây chẻ mành mành ,
Cho thu anh đợi …cho mình nhớ nhau .
Thu về – rượu chớ ngâm ngâu ,
Xin em hãy giữ…hai bầu rượu tăm .
Xin em …một chỗ giường nằm ,
Gối đầu tay …với muôn vàn thơ say .
Tình ơi ! thu đã về đây ,
Nghe hơi thu thở …ngỡ hơi người tình …
THƯ KHANH
NÓI VỚI CON BÊ …
(Gửi về Quê Hương: Ý Yên, Nam Định miền Bắc VN)
Ngày mai ! nắng lắm bê ơi ,
Ngắm trăng quầng * giữa ngọn đồi thấy không .
Sao hôm sáng rực cánh đồng ,
Cỏ sẽ héo hắt vì không mưa về .
Ve sầu sẽ khóc tỉ tê ,
Bông gạo xoăn lại – lá tre vo tròn …
– Bê ơi ! mày rất trẻ con ,
Cứ cẫng chân nhảy dưới ông trăng hoài .
Mẹ bê thì đã mệt nhoài ,
Muỗi kềnh to tướng đốt ngay mông tròn .
-Riêng ta ! mẹ đã căng mùng ,
Tiếc mẹ chả có căng mùng cho bê .
Ta thương người ở thôn quê ,
Thưong bê , bò trước nắng hè cạn khô !
– Trưa mai ốc nỗi dia bờ ,
Ra ao ta vớt – nướng tro than hồng …
Lén mẹ … mang tuốt cổng làng ,
Hiu hiu gió mát ăn cùng bạn ta …
Cái gai bòng bứt sau nhà ,
Đem khêu ruột ốc nhồi vừa nướng xong …
Cái thân ốc trắng như bông ,
Mà mẹ cứ bảo : ” Ăn xong lên rừng .
Ăn dơ thành Mán thành Mùơng ,
Nói mò – lú lấp chẳng còn chữ vô ! “.
Nhưng mà ốc chấm mắm chua ,
Ăn ngon muốn chết …- sao chừa hả bê ? !
– Đên nay ! ta nhớ Quê ghê ,
Bên này ăn thịt … chán chê qúa à …!
THƯ KHANH bài 323 –
(sắp lễ Thanksgiving, nhớ kỷ niệm thuở lên năm nơi Quê Hương Ý Yên, Nam Định – Bắc Phần)
PS.- “Trăng quầng thì nắng – trăng tán thì mưa”: Ngắm trăng để đoán thời tiết sẽ mưa hay nắng .
CHỊ TÔI
Sáng nay trời lại mưa phùn ,
Không gian hiu hắt nỗi buồn tha hương .
Khiến tôi nhớ thuở lên năm ,
Khi còn bên chị chăm nom cả ngày .
*
Chị tôi thuở ấy thơ ngây ,
Mái tóc huyền đẹp mắt nai to tròn .
Ngoài giờ chị phải đến trường ,
Về nhà chị học chơi đàn – thêu may .
– Cuối tuần chị chả ngừng tay ,
Tưới hoa tưới kiểng giúp thày mẹ tôi .
*
Mùa thu trăng sáng rất vui ,
Tôi nghe chị kể chuyện đời nàng tiên .
Đêm rằm tháng tám trăng lên ,
Chị bầy mâm bánh cho em vừa lòng .
Em nhìn chị giống chị Hằng ,
Thấy thương thương chị vô cùng là thương .
*
Nhưng rồi chị đã lớn hơn ,
Có chàng đến hỏi – chị không chối từ .
Pháo hồng nổ cánh như hoa ,
Tôi buồn giận chị bỏ nhà đi đâu .
Mẹ tôi dỗ mãi – hồi lâu ,
Tôi hiểu – nhưng vẫn còn sầu đến nay .
THƯ KHANH –

