Tác giả/Nhạc sĩ THI HẠNH.

. Tên thật: Nguyễn Mai Thảo.
. Sinh quán: Vũng Tàu, VN.
. Rời VN lúc 10 tuổi, và hiện đang cư ngụ tại Na Uy.
. Tốt nghiệp Cao Đẳng Sư Phạm tại Oslo.
. Đã và đang cộng tác tích cực trong những sinh hoạt của cộng đồng người việt tỵ nạn tại Nauy
. Đóng góp thơ văn cho những đặc san ở địa phương, các diễn đàn liên mạng và tuần báo TRẺ tại Dallas, USA.
. Thành viên của diễn đàn vanchuongpn
. Đã xuất bản:
– Tập thơ “Hạnh Phúc Đơn Sơ” (2006).
– Tập thơ “Quanh Vùng Tóc Rối” (2008).
– Tập thơ “Đếm Những Hư Hao” (chung với Nhược Thu).
– Tuyển tập thơ “Hoa Nắng” (15 tác giả). Phụ Nữ Việt xuất bản.
– Tập thơ “Bóng Thời Gian (chung với Tiểu Thảo, Dã Quỳ, Như Hoa).
. Đã phát hành:
– CD Bản Tình Cuối Không Nhau – những tình khúc Thi Hạnh
– CD Còn Thương – những tình khúc Thi Hạnh vol. 2
Bóng Ta Xưa.
Ta cứ đi hoài đi mãi
Ta vẫn thấy ta một mình
Biển đời bỗng dưng xa lạ
Ta thuyền một chiếc lênh đênh
Sóng dâng dâng cao từng ngọn
Đời ta bao ngọn thủy triều
Dập dìu thấp cao bao đợt
Rồi thì ta vẫn cô liêu…
Mùa thu, lá thu rơi rụng
Vàng ta, vàng cả đất trời
Gió thu sắt se cao giọng
Thét gào trong cõi chơi vơi…
Ta cứ đi hoài đi mãi
Mỏi chân, ta vẫn không chừa
Biết đâu trong mùa nước cạn
Ta tìm được bóng ta xưa.
Thi Hạnh
Chiếc Bóng Giữa Đời.
EM…
Chiếc bóng giữa dòng đời thầm lặng
Đi bên ANH những tháng những ngày
Ánh mặt trời len qua kẽ bàn tay
Cũng không ấm lại cơn say đã tắt…
EM…
Cuối bến đời
Đôi chân phiêu lãng
Dãy núi cao chơ vơ đứng đợi chờ
Nhưng chờ gì…
Giữa dốc đá chơ vơ?
Chỉ là mộng trong cơn mơ huyền hão?…
ANH là nắng giữa rừng thu thưa lá?
Soi ấm nồng cội đá tim côi
Hay là tuyết giữa mùa đông băng giá?
Buốt hồn nhau
Hiu hắt cuộc đời?…
EM…
Bước đi
Bàng hoàng trong đêm vắng
Giọt mưa buồn thêm mặn đắng bờ môi
Đưa tay với một lần thương yêu cuối
Nhưng ANH ơi màu nắng cũng phai rồi.
Thi Hạnh
Còn Thương.
Còn một nửa linh hồn
Ta bám lấy đời ta
Cuộc tình qua là nắng
Đông về nắng phôi pha
Còn một chút êm đềm
Ta biết gởi về đâu?
Lẻ loi trong bóng tối
Ta thấy hồn ta đau
Tình ta đâu là gió
Mà biển đời bão giông
Ôi những cánh tinh cầu
Quay mãi sẽ về đâu?
Tình ta đâu là tuyết
Mà lạnh lùng khói sương
Ngàn lẻ mấy đêm buồn
Vẫn thấy mình còn thương.
Thi Hạnh
Vàng Lối.
Em đi trong nắng thu
Thấy rừng phong trụi lá
(Một chút gì… phù du
Đến và đi vội vã)…
Mùa xuân trong mắt em
Ngày hôm qua rất mới
Mà này đã phôi pha
Chợt mùa thu vàng lối…
Em với tay nhặt lấy
Chiếc lá úa…vừa rơi
(Ôi cuộc đời ngắn quá
Mới sớm đã khuya rồi)…
Gởi chút tình xuân ấm
Giữa những cánh phong khô
Để mùa sau nắng đến
Thấy đời bớt xác xơ…
Thi Hạnh
Vẫn Là Ta…
… Với Ngày Tháng Không Nhau.
Vẫn là ta với ngày tháng bao la
Chân chưa mỏi…nhưng linh hồn đã mỏi
Thời gian qua…bàn chân ta bước vội
Sao vẫn như đứng lì
Ở một chỗ mà thôi?…
Vẫn là ta với ngày tháng phai phôi
Bàn tay giữ những ngọt bùi còn lại
Sắc sắc không không…đời ta trống trải
Yêu thương nào tồn tại cuối đời nhau?…
Vẫn là ta với ngày tháng thương đau
Đêm xa xứ nghe úa nhàu kỷ niệm
Cung nhạc lời ca…vỡ ra từng phím
Ân tình nào lịm tím giữa không gian?…
Vẫn là ta với ngày tháng lang thang
Nỗi nhớ quê…chợt dâng tràn trong mắt
Hình bóng ai xưa… hiện ra trước mặt
Liền vỡ òa theo nước mắt tan mau
Vẫn là ta với ngày tháng … không nhau!
Thi Hạnh
Tôi Đã Đi.
Tôi đã đi – (không ai tìm kiếm)
Chẳng nhớ nhung…nuối tiếc ân tình
Tôi đã đi – (như ngày tôi đến)
Trong âm thầm…quạnh vắng mông mênh
Xưa – nguyên thủy – tôi chưa có mặt
Mai – tận cùng – cũng chẳng có tôi
Đôi chân ấy một lần đã đến
Nhưng… chưa một lần hiện hữu thật (trong tôi)
Mùa xuân hết
Mùa thu vàng úa
Gió giao mùa giá buốt từng đông
Bàn tay níu ân tình tháng hạ
Chợt thấy đau
Đau nhói trong lòng…
Tôi đã đến – thật không? hay giả?
Tôi đã đi – giả, thật ai lường?
Đôi chân vướng trong vùng kỷ niệm
Mới biết mình còn nhớ còn thương…
Thi Hạnh
Vẫn Còn Một Chút Ước Mơ.
Khi mong chờ những ngày nắng ấm
Là khi đời lấm tấm hạt mưa
Mùa thu trước ngõ đong đưa
Hay là ta quá dư thừa nếp nhăn?…
Ngày rồi đến vết hằn vẫn thế
Như hồn ta hoang phế…
Chai lì
Người đi người vẫn cứ đi
Nụ cười…
Nước mắt…
Có vì nước non?
Rồi những đứa trẻ con sẽ lớn
Không bao lâu người lớn sẽ già
Cuộc đời như bóng câu qua
Thoáng đi thoáng đến
Thoáng xa thoáng gần…
Chớp một thoáng thấy mình cằn cỗi
Như mùa đông khắp lối mịt mờ
Vẫn còn một chút ước mơ
Vẽ lên thành khúc tình thơ dâng đời…
Thi Hạnh
Tình Chưa Trả.
Đêm, qua phố nghe mùa xuân trở lại
Gió thì thào ngân mãi khúc tình ca
(Trong ta …
Như vẫn trong ta
Nỗi buồn thoang thoáng…
Lúc xa lúc gần)
Sáng, gói ghém một chút tình còn vướng
Trả cho người để hết nợ nần nhau
(Trời cao…
Trời vẫn xanh cao
Ta đi tìm kiếm…
Nhưng nào thấy ai)…
Tình chưa trả nên tình hoài còn nặng
Ta quay về… (thêm một nhánh tương tư)
Xuân này ta viết lá thư
Gởi theo mây gió…
Tâm tư bao mùa
Chiều, qua phố nghe dư thừa lời chúc
Chúc cho nhau những phúc lộc dồi dào
(Xuân nay và cả xuân sau
Ai người mong những nhiệm mầu hơn ta?..)
Thi Hạnh
Tập Làm Quen.
Tôi muốn bỏ trái đất này
Để đi đến một hành tinh nào khác…
Nơi không có loài người…
Và cũng không có hận thù…tranh chấp… ghét ghen
Tôi sẽ đi đến một nơi …
Có ánh mặt trời gọi bình minh thức dậy
Nơi chẳng có bóng đêm
Khờ dại
Và tôi… một mình làm chủ một hành tinh…
Không có con người…
Sẽ không có hận thù
Oán ghét
Chiến tranh
Và cũng sẽ không có ủi an
Yêu thương
Đùm bọc
Nhưng rồi…
Lỡ có lúc giữa bóng đêm…
Tôi một mình cô đơn ngồi khóc
Biết tìm ai để mượn một bờ vai?…
Thôi thì… cứ ở lại nơi đây
Tập làm quen với cả yêu thương và hờn ghét
Tập làm quen với những đêm dài thao thức
Giữa những con người… biết hận…
Biết yêu.
Thi Hạnh
Nỗi Lòng Tháng Tư.
Anh đi vá những thăng trầm
Xin anh vá giúp… nỗi lòng tháng tư
Ngày nao cho tới bây chừ
Tiếng hờn vong quốc vẫn như vọng hoài
Cung sầu che phủ đôi vai
Nghe như tiếng mẹ thở dài… đêm thu
Ầu ơ… đâu những lời ru?
Ẫu ơ… đâu những thiên thu đợi chờ?
Lời ru mẹ tắt bao giờ?…
Phải chăng từ thuở nước mờ non xa…
Ngày qua… ngày vẫn cứ qua
Đường đi như vẫn tít xa nghìn trùng
Rồi mai đây những thăng trầm
Không anh… ai vá nỗi lòng tháng tư?…
Thi Hạnh
Nếu Có Lần Nào.
Nếu có lần nào anh chợt nhớ…
Về em, (xin chỉ nhớ về em)
Đừng nhớ nụ cười trăm cô gái
Lả lơi theo cánh gió từng đêm
Nếu có lần nào anh chợt nghĩ…
Về em, khi chợt nghĩ về em
(Nụ hôn xưa đó tuy đà vỡ
Ân tình… sao vẫn ngỡ còn nguyên)…
Nếu có lần nào anh chợt khóc
Vì em, (xin chỉ khóc vì em)
Và nếu có lần anh chợt tiếc
Vì nhau…xin nối phút êm đềm.
Thi Hạnh
Xin Giây Phút Sẽ Mãi Là Muôn Thuở.
Xin giây phút sẽ mãi là muôn thuở
Để muôn đời mình vẫn ngỡ… còn nhau
Mặc chiếc lá vàng thổn thức rơi mau
Mặc mây xám kéo mưa sầu giăng lối
Mặc cơn giông có về ngang mỗi tối
Mặc biển đời vùng vẫy… những đau thương…
Giây phút hôm nay sẽ hóa thiên đường
(Thiên đường nơi đây … chứ đâu là xa lắm)
Thiên đường của ta không từ nơi thăm thẳm
Ngay chính giữa tâm hồn
Của những con người biết mến biết thương nhau
Giây phút hôm nay… là giây phút mai sau
Mỗi một khắc đều thơm màu nắng hạ
Màu của hoa tươi
Của chồi non xanh lá
Màu của ân tình… khi cội đá mong nhau
Giây phút hôm nay… (xin làm lại từ đầu)
Để vất vả chảy ngược vào quá khứ
Để ngàn sau bước chân đời lữ thứ
Vẫn nhiệm màu từng bước của hôm nay.
Thi Hạnh
Dấu Hỏi.
Anh với tôi không là bà con thân thích
Cũng chẳng là nhân tình hò hẹn yêu đương
Chúng ta chỉ là hai kẻ đi chung trên một con đường
Tình cờ gặp nhau
Câu chào câu hỏi
Câu chọc đùa, phá phách vu vơ…
Anh và tôi cũng chỉ tình cờ
Có cùng một niềm vui, một sở thích
Khi gió mùa thu cợt đùa tinh nghịch
Ươm mái tóc thề… mình chải nó thành thơ
Chẳng phải giận hờn hờn giận vu vơ
Mà tôi nó ra đây một điều rất thật
Có lẽ (phần tôi) là điều duy nhất
Tôi nói ra bây giờ… chẳng nói nữa về sau
Chúng ta chẳng là gì sao lại dối nhau?
Hay nói thật hơn là anh dối tôi mới đúng
Dẫu gì thì mình cũng cùng chung chỗ đứng
Khi gió thay mùa đâu chỉ lạnh riêng tôi…
Thi Hạnh

