Nhà văn Nguyễn Thị Thanh Dương.

Họ và tên thật: Nguyễn Thị Thanh.
. Sinh năm 1951 tại Hà Nam, Việt Nam
. Cựu học sinh Trung học Lý Thường Kiệt, Quang Trung, Hóc Môn
. Định cư tại Mỹ năm 1991. Hiện cư ngụ tại Dallas, Texas, USA
. Hội viên của diễn đàn vanchuongpn
VẦNG TRĂNG ĐI LẠC.
Ly nói với mẹ, lấy một tuần vacation đi California để nghỉ ngơi, công việc ở hãng bận rộn làm Ly căng thẳng quá. Mẹ dặn dò luôn tiện con ghé thăm các bác, các chú hộ mẹ.
Thế nên chuyến đi của Ly vô tình được mẹ ủng hộ, mẹ sốt sắng lo cho Ly, sắp xếp khăn áo, đồ dùng cá nhân, cô con gái út của mẹ mà.
Nếu mẹ biết mục đích chuyến đi của Ly, chỉ một điều duy nhất, Ly nhớ anh, muốn gặp mặt anh, thì chắc mẹ sẽ không sốt sắng thế, mẹ sẽ bảo Ly điên ! Vì con gái của mẹ bao giờ cũng cao giá, mẹ tự hào hai cô con gái của mẹ duyên dáng và có giáo dục đầy đủ hơn người.
Cùng một lúc Ly phải chia tay hai người Ly yêu mến, chị Ly đi lấy chồng và theo chồng về một tiểu bang khác. Còn anh, anh chẳng lấy ai cũng đi về một tiểu bang khác nữa.
Nước Mỹ rộng lớn quá nên người ta dễ đi xa, dễ chia lìa nhau. Chỉ còn hai mẹ con trong ngôi nhà, Ly lạc lỏng, cô đơn ngay trong nhà mình, Ly nhớ chị thì ít, nhưng nhớ anh thì nhiều, Ly yêu anh từ khi anh bắt đầu đến làm quen với chị Vi, nhưng chị có yêu anh đâu, chị đối với anh vì lịch sự, và xã giao mà thôi. Thế mà anh không biết, vẫn bỏ thì giờ đến nhà tìm chị, gặp chị. Căn nguyên do ông anh họ của Ly, là bạn thân của anh, tình cờ gặp lại nhau, anh họ Ly hí hửng mang anh đến giới thiệu cho chị của Ly. Anh đã chọn lầm người.
Những chuyến đi xa, những cảnh chia tay và gặp gỡ ở phi trường luôn làm Ly rộn rã, nôn nao, dù Ly không thích đi máy bay, độ cao làm Ly chóng mặt, và sau vụ 9-11 Ly thêm sợ hãi sự khủng bố. Thế mà khi lên máy bay, Ly ngồi cạnh một gã trông rất “khủng bố”, dù gã đẹp trai. Đôi chân mày rậm, đôi mắt to đen dài đầy vẻ Trung Đông huyền bí, làm Ly lo cuống lên, thấp tha thấp thỏm “canh chừng” gã, xem có bất cứ một cử chỉ hành động nào khác lạ đáng ngờ không! Nên Ly chẳng có thời giờ nào mà nghĩ đến anh.
Gã có vẻ muốn làm quen với Ly, nhưng Ly chỉ đáp lại bằng vẻ mặt lạnh lùng và nghiêm trang nên gã không thể nói chuyện với Ly được câu nào.
Chợt gã đứng dậy rời khỏi ghế, Ly hồi hộp nhìn theo, thật kinh khủng nếu gã giở trò gì, nhưng gã đi vào…restroom, và trở lại bình thường. Ly thở phào nghĩ thầm: “ Vậy mà làm người ta hết hồn”.
Cuối cùng máy bay hạ cánh an toàn tại phi trường Long Beach , gã “khủng bố” nói với Ly trước khi chia tay:
– Chắc tôi vô duyên lắm, nên suốt trên chuyến bay cô luôn nhìn tôi lạnh lùng khó hiểu và chẳng thèm nói chuyện với tôi dù tôi thì muốn.
Ly thấy ân hận và tội nghiệp gã :
– Tôi xin lỗi, tôi chỉ vô tình thôi.
Và Ly ban tặng gã…một nụ cười rất xinh (như người ta thường khen ngợi thế) coi như món quà chuộc lỗi.
Ly thuê khách sạn gần nơi anh ở, anh họ Ly đã cung cấp địa chỉ và số phone của anh nhân dịp Ly đi California “nghỉ mát”. Anh họ Ly cũng…khờ lắm, chẳng biết rằng thằng bạn anh đang làm điên đảo Ly, cứ dặn Ly khuyên bảo anh đừng buồn, hãy quên chị Vi đi, chuyện gì qua cho qua luôn.
Một ngày đầu thăm họ hàng, hôm sau Ly gọi cho anh, cô bé kiêu kỳ, luôn nhìn”trên mây” để bao nhiêu chàng trai chạy theo làm quen phải mỏi mệt, lại đang “hạ cánh”tìm anh, cuộc đời mâu thuẫn và bất ngờ thế đấy.
Tiếng chuông điện thoại bên anh reo lên cũng đủ cho Ly thấy thân thương. Ly chợt rụt rè:
– Chào anh, em là Ly đây!
– À Ly…cả nhà vẫn khoẻ hở em?.Anh lịch sự và dè dặt.
– Cả nhà em bây giờ chỉ có mẹ em và em thì vẫn khoẻ. Anh có biết em đang ở đâu không? Em đang rất gần với anh đấy, chỉ cách vài con đường thôi.
Anh ngạc nhiên:
– Thế à! Ly đi thăm ai đấy?
– Em ấy hả, em đi thăm họ hàng và…thăm anh luôn. Anh không muốn mời em đi ngắm cảnh California sao?
Anh cười:
– Em vẫn vui tính và lém lỉnh khác hẳn…
Anh bỏ lửng câu nói, Ly nói tiếp giùm anh:
– Khác hẳn chị Vi chứ gì? chị Vi dịu dàng và ít nói hơn em.
– Bây giờ anh đến đón Ly nhé?- Anh hỏi để lảng tránh- Ly thích ăn chè hay ăn kem?
– Anh làm như Ly trẻ con lắm mà cứ đem đồ ngọt ra mời em! Em chỉ muốn…
– Em muốn ăn gì anh cũng sẵn sàng, Calif.có rất nhiều hàng quà .
Ly làm nũng một tí:
– Em đến đây để đi chơi mà, mình đi ra biển nhé?
– Em thích biển?
– Những gì em thích đều… đáng sợ cả anh ạ, biển nên thơ nhưng cũng hung bạo, hay em thích du lịch nhưng lại sợ…rớt máy bay, sợ…khủng bố!
– Ừ, biển nên thơ lắm, nhất là vào buổi chiều. Dạo biển xong, chân mỏi, bụng đói, vào quán ăn một bữa cơm tối sẽ thật tuyệt Ly nhỉ?
Ly đọc cho anh địa chỉ khách sạn, rồi chọn quần áo để mặc, được hẹn hò và gặp gỡ người mình yêu là những giây phút ý nghĩa biết bao trong cuộc đời. Ôi, nếu như anh cũng yêu Ly!
Lần đầu tiên gặp lại anh sau một năm xa cách, Ly vui mừng với một chút se sắt trong lòng, Ly thấy anh “bơ vơ“ ở đây. Ở Texas anh còn có những người thân và bạn bè, khi Ly nói lên điều ấy, anh bảo Ly:
– Cô bé chỉ lo vớ vẩn, mình sống ở đâu thì có bạn bè ở đấy chứ. Điều quan trọng là công việc ở đây thích hợp với anh.
Đến biển, anh đậu xe xong cùng Ly đi bộ dọc theo bờ biển. Chiều nay là ngày thường mà biển vẫn đông người, cuộc sống ở thành phố này cũng ồn ào và tất bật như bất cứ thành phố lớn nào của nước Mỹ, nhưng vẫn có một nét riêng rất thanh thản và nhàn hạ. Khí hậu êm đềm, mát mẻ quanh năm nên cư dân tha hồ tận hưởng những giây phút dạo phố, dạo biển sau những giờ làm việc, và hơn nữa còn là nơi đón nhận du khách, nên thành phố lúc nào cũng mang một vẻ mặt tươi vui, nhộn nhịp.
Dù đã đến biển này vài lần, nhưng biển vẫn luôn mới lạ và cho Ly niềm vui thích. Bao giờ biển cạn, lòng Ly mới cạn niềm vui thích đó.
Ly đứng vịn lan can, nhìn xuống một hốc đá sâu để ngắm biển, những đợt sóng từ xa đổ xô vào khe đá tung bọt trắng xóa, sóng vào rồi lại ra, dường như đó là hơi thở của biển, ngàn đời không thôi. Anh đứng bên Ly im lặng, để tôn trọng vẻ đẹp lộng lẫy của biển hay anh đang nhớ đến chị Vi, hay biết đâu anh đang nhớ một ai khác? Ly quay nhìn anh tò mò:
– Anh đang nghĩ gì thế?
– Biển đẹp!
– Em biết rồi, nhưng biển sẽ đẹp hơn khi người ta có đôi, phải không anh?
– Không hẳn thế, vì anh vẫn thích ra đây một mình.
Trong câu nói đó và giọng nói đó, Ly linh cảm anh vẫn còn cô độc, một năm hay vài ba năm, không dễ gì cho người ta tìm được một tình yêu, cho dù có khi chỉ một lần gặp gỡ, giây phút đầu tiên người ta có thể yêu nhau và sống chết vì nhau.
Ly chỉ hốc đá dưới chân:
– Anh xem, những hốc đá này càng ngày càng bị soi mòn vì sóng biển. Biển dịu dàng mà tàn nhẫn lắm đấy.
Anh im lặng, Ly yêu đôi mắt anh dài, hơi nheo lại khi đăm đăm nhìn về biển xa, gió thổi mái tóc anh rối lên, trông anh cô đơn lạ lùng dù có Ly bên cạnh. Tại sao anh không đứng sát vào Ly hơn? Mái tóc Ly cũng đang rối bời muốn được bàn tay anh che gió. Bờ vai Ly chợt lạnh muốn được tựa vào lòng anh.
Anh ơi, dưới mắt anh, Ly là một cô bé hồn nhiên, láu lỉnh, nhưng bây giờ Ly chỉ là một cô bé nhỏ nhoi tội nghiệp, biết đâu tình yêu của Ly cho anh chỉ là rong rêu nào đó trong biển nước mênh mông kia, chìm sâu trong làn nước phủ chẳng bao giờ có cơ hội ngoi lên để sánh vai cùng biển lớn?
Đột nhiên anh quay nhìn Ly, đôi mắt anh vẫn đăm đăm với chút bối rối, vụng về:
– Ly… chị Vi em lúc này sống như thế nào?
Anh ơi, trái tim nào chẳng biết khóc. Nhưng Ly không thể nói với anh những giọt nước mắt này. Ly thổn thức trong lòng.
Anh bối rối nói thêm:
– Lúc nào anh cũng… mong chị Vi em được hạnh phúc.
Anh đang dối lòng. Trong tình yêu luôn có sự ích kỷ, anh chẳng cầu mong thế, chị càng hạnh phúc anh càng đau khổ. Mãi Ly mới nói được:
– Anh nên quên chị Vi đi, chị đã lấy được người mình yêu và có hạnh phúc.
Anh gượng cười:
– Anh cũng đang tập quên đây, tại Ly chưa yêu nên chưa biết, đó không phải là một điều dễ dàng.
Anh vô tình chưa! sự vô tình của anh còn tàn nhẫn hơn những đợt sóng vô tình đang bào mòn dần những tảng đá dưới chân Ly. Hoặc là anh thừa kinh nghiệm đời để hiểu là Ly đang yêu anh, nhưng anh không muốn, không chấp nhận mà thôi. Và anh đang cố tình làm một khoảng cách xa Ly:
– Bao giờ Ly có tình yêu, em sẽ hiểu nỗi buồn của anh. Nhưng anh tin rằng một cô gái dễ thương như Ly sẽ có một tình yêu trọn vẹn.
Ly nhìn thật lâu vào mắt anh để xét đoán, anh thông minh và lạnh lùng làm sao!
– Thôi mình về đi anh .
Anh ngạc nhiên:
– Nãy giờ Ly chỉ đứng đây, mình chưa đi hết bờ biển. Em có thích đi trên con đường quanh co kia hai bên là các loài hoa đẹp và lắng nghe sóng biển rì rào bên cạnh không?
Ly giận dỗi:
– Em muốn về!
– Chắc em lạnh rồi đấy, chúng ta đi ăn nhé?
– Em chỉ muốn về, em không đói. Ly cương quyết.
Anh lắc đầu:
– Anh chẳng hiểu em, tính tình thay đổi như thời tiết, anh nào mà yêu em thì sẽ thấm mệt vì em đấy.
Ly vùng vằng:
– Em chẳng yêu ai hết, chẳng cần ai yêu em!
– Chị Vi em đã từng nói tính em còn trẻ con và bướng bỉnh lắm.
Lại chị Vi, chị bủa vây cuộc đời anh ở khắp mọi nơi, theo anh từng ý nghĩ. Anh không biết gì, không thấy gì ngoài chị .
Ngồi chung xe với anh trên đường về, chỉ cách anh một tầm tay, nhưng Ly như xa cách anh một biển rộng chẳng bến bờ.
Hôm sau, Ly đổi vé máy bay trở về Texas sớm, vì đổi vé gấp nên Ly phải đi bằng chuyến bay đêm, Ly chạy trốn anh như anh đã chạy trốn chị Vi.
Một ngày nào đó, anh sẽ quên chị Vi, nhưng Ly hiểu rằng anh sẽ không bao giờ yêu Ly, Ly cũng như cỏ, như cây, như những hình ảnh nào đó của Texas mà anh đang muốn rời xa, muốn quên đi, như quên đi chuyện tình vô vọng của anh.
Khi lên máy bay, ngồi cạnh Ly là một bà Mỹ già, hiền lành và chững chạc, Ly cảm thấy yên ổn, thấy được chở che. Đột nhiên, Ly nhớ đến anh chàng Trung Đông ngồi cạnh Ly trên chuyến bay trước, Ly thấy hãnh diện vì có một chàng trai xa lạ để ý đến mình, cuộc đời có nhiều cơ hội cho Ly quá, Ly an ủi chính mình, đường đời còn dài để cho Ly tìm được một tình yêu thực sự
Đến phi trường DFW lúc nửa đêm, cảnh ồn ào xuôi ngược của ban ngày đã biến mất, dòng đời cũng có lúc mỏi mệt như kiếp người. Ngồi chờ đợi lấy hành lý, trên chiếc ghế bên cạnh, tờ báo ai còn để đó, Ly cầm đọc cho đỡ buồn, liếc qua một dòng chữ bỗng làm Ly bâng khuâng:“Winter Moon“.
– Trăng mùa Đông ! Ly thì thầm.
Thời tiết Texas năm nay thất thường. Bây giờ là cuối mùa Đông, một vầng trăng trong mùa Đông thật lạ lùng, lạ lùng như một cô gái xinh như Ly, có bao người theo đuổi, vậy mà có một người vẫn không để ý đến, ngay cả Ly đã đi tìm anh.
Ngồi trên Taxi trên đường về nhà, Ly đã thấy vầng trăng ấy, một vầng trăng đầy, sáng vằng vặc, nhưng vẫn cô đơn trên bầu trời mùa Đông mênh mang.
Những mùa Thu đã qua từ lâu, trăng của kiếp nào, trăng của mùa nào trôi lạc về đây?
Và Ly, như vầng trăng ấy, đã đi lạc vào đời anh, vào bầu trời anh vô tình và lạnh lùng như màn đêm bây giờ đang bao phủ quanh Ly.
Nguyễn thị Thanh Dương
PHỐ YÊU.
Phố yêu là của hai người,
Những buồn vui đã một thời bên nhau,
Yêu con phố bạc mái đầu,
Những ngày mưa bụi giăng sầu chân mây,
Che cho tôi một vòng tay,
Anh sợ mưa ướt lạnh đầy hồn thơ.
Yêu con phố nắng ngẩn ngơ,
Loanh quanh mấy ngõ hẹn hò. Thế thôi!
Phố quen mà vẫn tinh khôi,
Tưởng như phố chỉ riêng tôi lần đầu,
Nhưng phố ơi, chẳng ngờ đâu,
Có người đã lỡ quên câu hẹn thề,
Có vòng tay đã quên che,
Cho nên mưa bụi tôi về mình tôi.
Phố yêu đã mất anh rồi,
Những con đường hẹn mồ côi đứng nhìn,
Không mưa cũng ướt vào tim,
Hay là nước mắt vô duyên khóc thầm?
Không còn lại một dư âm,
Phố huyên náo cũng lặng câm riêng mình,
Một góc phố chẳng tội tình,
Đã lâu tôi chẳng có lần đi qua,
Đâu cần mưa bụi nhạt nhoà,
Mà tôi vẫn nhớ thiết tha tay người,
Phố yêu còn đó ngậm ngùi,
Mình loanh quanh mấy nẻo đời, mất nhau!
Vắng mình chắc phố cũng đau?
Tôi về qua phố một màu buồn tênh,
Tôi như vách núi chênh vênh,
Anh ơi, tôi đứng giữa mênh mông chiều!
Hững hờ một góc phố yêu,
Đèn mờ chưa thắp. Lạnh theo gió về.
Nguyễn thị Thanh Dương.
CÂY HOA TÌNH YÊU.
Khu duplex tưng bừng đón gia đình chị Maria dọn vào, ba chiếc xe vừa truck vừa van lớn nhỏ ùn ùn chở đồ đến, đậu trước cửa căn nhà 902A. Họ ồn ào nói với nhau bằng tiếng Spanish và khuân đồ đạc vào nhà, nhộn nhịp như ngày hội, gia đình chị Maria chỉ có 3 người sao mà nhiều đồ thế? hết chuyến xe nọ đến chuyến xe kia, vậy mà chị “khiêm nhường” nói với tôi chỉ có ít đồ thôi vì đã cho đi một mớ rồi, và chị cũng kể với tôi, những đứa lái xe truck và xe van đó là con trai, con rể chị, tổng cộng chị có 5 đứa con, chúng lấy vợ lấy chồng hết, chỉ còn cô út độc thân ở chung với chị.
Người Mễ đông con tôi không lạ gì, nhưng chị Maria độ chừng ngoài 40 mà đã có đàn con trưởng thành, chắc chị phải lấy chồng từ thuở mười lăm, mười bẩy? Chị lại khoe đàn cháu nội ngoại gần chục đứa càng làm tôi giật mình, các con chị đã “noi gương” chị, lấy vợ, lấy chồng sớm và thi đua nhau làm tăng dân số Mỹ, hèn gì người ta tính toán rằng chẳng bao lâu nữa thì dân số những người nói tiếng Spanish sinh sống tại Mỹ sẽ đông hơn người Mỹ bản xứ.
Khi chị Maria hỏi thuê nhà, chị khai là đi làm hãng xưởng, có một mẹ già đang lãnh tiền trợ cấp của chính phủ và một đứa con gái là nhân viên trong một khách sạn. Cả ba người đều có income, đều là người lớn thì nhà cửa đỡ hư hỏng, thế là tôi hớn hở cho chị thuê nhà ngay mà khỏi cần check credit, chị lưu lạc mấy đời apartment, mà luật lệ apartment nào chẳng đòi hỏi người thuê phải good credit, phải deposit một tháng tiền nhà, rồi đúng ngày đúng giờ mới được nhận chìa khoá vào nhà, đằng này, tôi lấy tiền deposit ít, và khi chị yêu cầu cho chị dọn vào sớm vài ngày, chị sẽ trả thêm tiền, tôi đưa chìa khoá cho chị ngay, nhưng không tính tiền mấy ngày đó, làm chị ngạc nhiên, chị tưởng tôi nói đùa.
Chị Maria là một người thích trưng bầy diêm dúa, chỉ nhìn bộ bàn ghế sa lông to kềnh và hoa lá cành sặc sỡ là đủ biết, với những cái gối tai bèo rườm rà trên ghế để tựa lưng hay gối đầu khi nằm coi ti vi, và bộ bàn ăn có bốn cái ghế nệm phủ vải cũng nhún tai bèo. Ngay bên cạnh cửa ra vào chị bầy một bình bông thật to, toàn là những bông hoa ny lông màu đỏ, vàng, chói chang cả mắt. Thế giới của chị toàn là màu sắc hoa lá cành, phòng tắm và phòng ngủ tôi chưa được vào, nên không biết nó “hoành tráng” cỡ nào?
Chị ở được một tuần thì tôi thấy có thêm chiếc xe thứ ba hay đậu trước sân, ngoài hai chiếc xe của hai mẹ con chị. Đó là một anh Mễ trẻ đẹp trai, ăn mặc bóng bẩy từ quần áo tới giày, mũ. Tôi đoán chắc là người yêu của cô Rosa con gái chị, nhưng không, anh ta và chị thường soắn suýt bên nhau ngay trước cửa rất thân tình, anh chở chị đi mua sắm thêm vài thứ lặt vặt gì trong nhà và mua về một cây để trồng trước cửa, anh Mễ đào xới đất trồng cây xuống và tưới nước bón phân, còn chị đứng cạnh anh, vừa phụ giúp vừa trò chuyện như đôi chim liền cánh.
Khi anh Mễ về, tôi nói chị không nên trồng cây loại cao to sẽ làm hư mái nhà và foundation, thì chị giải thích đây chỉ là cây hoa thôi, chị thích cây hoa này và anh đã mua về trồng để tặng chị, chị Maria chẳng biết cây hoa tên Mỹ là gì, nhưng chị gọi đó là “Cây Hoa Tình Yêu” Đủ biết chị lãng mạn chừng nào!
Cây Hoa Tình Yêu lớn nhanh như tình yêu của họ, ngày nào anh Mễ cũng đến, thường là lúc cô Rosa vắng nhà, chỉ có chị Maria và bà mẹ già vô cảm ngồi trong chiếc xe lăn.
Hôm tôi sang lấy tiền nhà thì chị hãnh diện giới thiệu:
– Đây là người yêu của tôi, anh ấy là Juan.
Tôi có dịp nhìn anh Juan kỹ hơn, họ có vẻ chênh lệch tuổi tác, anh Juan ít nhất cũng trẻ hơn chị Maria 5 tuổi. Nhưng mà tình yêu có biên giới bao giờ!
Tôi thấy chị bày ra bàn mấy món ăn để đãi người tình, nên lấy tiền xong là tôi chào ra về ngay, để trả lại không gian và thời gian cho hai kẻ đang yêu.
Ba tháng trôi qua, chị Maria trả tiền nhà răm rắp, đến tháng thứ tư thì bắt đầu bê trễ, chị hẹn lên hẹn xuống mấy lần tôi mới cầm được đồng tiền của chị trong tay. Tháng sau cũng thế, chị trả trễ chục ngày nhưng biết điều, ngoài tiền thuê, chị tự động trả thêm tiền phạt 20 đồng. Trong hợp đồng ghi thế cho có vẻ nghiêm minh, chứ tiền thuê nhà chị còn xấc bấc thế kia, thì tôi đâu nỡ lấy tiền phạt của chị làm gì! Chẳng hiểu chị tiêu xài làm sao mà túng thiếu đến thế? dưới mắt tôi, gia đình chị phải ổn định tài chính lắm.
Thấy chủ nhà dễ dãi chị Maria lờn mặt hay vì thực tình thâm thủng ngân sách, mà tháng nào chị cũng trả tiền nhà trễ, khi thì tôi phải đợi chị lãnh check lương, khi thì đợi chị thu thập tiền đóng góp từ cô Rosa. Nếu chẳng may, đùng một cái, hai mẹ con chị đều bị lay off thì chắc là chị sẽ “xù” tiền thuê nhà chăng?
Sau này dần dần qua những lời chị kể, tôi mới biết chị rất chịu chơi, ăn xài xả láng, mê shopping đủ kiểu quần áo, mỹ phẩm, cuối tuần đi bar nhảy đầm, uống bia, rượu. Chị Maria có mái tóc quăn tự nhiên, làn da nâu như màu đất bùn, dáng chị thấp, mập núc ních, với cái mông to bè ra, chị là nguyên bản người Mễ chưa bị pha trộn nòi giống, vậy chứ chị lại là người khiêu vũ hay nhất vũ trường, ai cũng biết điều đó. Chị khoe thế.
Thấm thoát cây hoa tình yêu đã mọc cao gần bằng đầu người và bắt đầu ra hoa. Tôi chưa bao giờ thấy loại hoa nào đẹp đến thế, hoa to bằng bàn tay, xoè ra mấy cánh màu trắng mượt mà tinh khiết. Chị Maria hay ngắm hoa cùng với anh Juan, chị âu yếm nhìn anh bằng đôi mắt đa tình và biết ơn.
Cho đến một hôm chị Maria trân trọng khoe với tôi là chị và Juan sẽ cưới nhau vào mùa Giáng Sinh này, và chị yêu cầu, khi ấy sẽ ký lại bản hợp đồng thuê nhà để có thêm tên anh Juan trong gia đình chị. Tôi mừng lây cho chị, người đàn bà không còn trẻ mà cũng chưa già, như con thuyền chông chênh đã tìm được bến đậu, cột neo, đàng hoàng vững chắc. Nhà chị có 3 người phụ nữ, nay thêm một người đàn ông sẽ ấm cúng hơn, anh Juan có công ăn việc làm, ít nhiều cũng sẽ phụ giúp chị chi phí trong nhà. Tôi hi vọng từ nay tiền thuê nhà chị sẽ trả đúng hẹn và tôi đỡ vất vả.
Giáng Sinh họ cưới nhau, trong nhà đã được trang hoàng thêm phần lộng lẫy, những rèm cửa bằng vải hoa, đèn màu hồng gắn trên tường, anh Juan chỉ việc lái xe đến nhà chị với một cái va ly là xong.
Trước sân nhà chị bây giờ là 3 cái xe đi về hàng ngày, chị Maria có vẻ bận bịu lắm, chị nấu nướng đủ món cho vừa lòng anh chồng mới, lúc nào có dịp sang nhà chị, tôi cũng thấy những nồi đang trên bếp, hay là những món ăn la liệt trên bàn, có bia, có rượu. Anh Juan được cưng chiều như ông Hoàng, thì anh đã là ông Hoàng của lòng chị rồi đó. Chị Maria trông rạng rỡ hẳn ra, chị luôn miệng gọi anh là “Honey” làm như cả đời chị, chỉ chờ mong được thốt lên như thế với anh Juan.
Khi căn nhà 902B bên cạnh nhà chị Maria dọn ra, thì chị dặn tôi để dành cho một người bạn của chị vào thuê, hai người là bạn thân từ hồi mới lớn ở quê hương Mexico cho đến bây giờ sang Mỹ vẫn còn thân nhau. Tôi vốn “nhẹ dạ” nên cảm động mối tình bạn thiết tha ấy mà nhận lời dù chưa biết mặt mũi chị Ruth kia ra sao! Cho đến khi gặp chị, một người Mễ pha giống Châu Âu, cao to, trắng trẻo, lại cũng bài bản muôn thuở của những người đi thuê nhà, vô cùng dễ thương và ngon ngọt lúc ban đầu, rằng tôi có job, sẽ trả tiền nhà đúng hẹn, sẽ giữ gìn nhà cửa, v..v..
Đương nhiên, những tình cảm áp đảo ấy làm tôi luôn là người thua trận. Chị Maria trả tiền nhà trầy trật thế kia, thì chị Ruth là bạn thân, chắc cũng “cá mè một lứa” khác gì nhau! Mà thôi, dù sớm dù muộn cũng lấy được tiền nhà là tốt rồi. Tôi tự an ủi thế.
Ngày chị Ruth dọn vào nhà, không tưng bừng như chị Maria, dù nhà chị cũng có 3 người, một mẹ và hai con đã lớn, chị cũng thuộc loại “độc thân” như chị Maria trước kia. Vợ chồng chị Maria xúm xít vào dọn nhà cho bạn, nhất là anh Juan, anh hăng hái hơn bao giờ hết, tôi thầm phục anh, vì vợ mà hết lòng với bạn của vợ.
Vèo một cái, chỉ trong một ngày mà mọi thứ đồ đạc trong nhà chị Ruth đã ổn định. Hôm sau chị đã nhởn nhơ sang nhà chị Maria chơi, ăn uống và tán dóc, hoặc vợ chồng nhà Maria sang nhà Ruth, họ cứ tung tăng như trẻ con, chạy qua chạy lại, rủ nhau đi shopping, và cuối tuần đi bar nhảy đầm. Thật là đôi bạn tâm đầu ý hợp.
Từ ngày có anh Juan về, tiền thuê nhà vẫn trả trễ, không có gì thay đổi như tôi đã lạc quan nghĩ, cuối tháng, tôi phải gõ cửa nhà chị Maria ít nhất vài lần, chị nhặt nhạnh đủ loại tiền lẻ mới đưa cho tôi được nửa tiền thuê nhà và khất:
– Làm ơn đợi tôi một tuần nữa…
Rồi chị cao giọng cho anh Juan chắc đang ở trong phòng ngủ nghe thấy:
– Khi đó Juan sẽ lãnh lương và phụ với tôi tiền thuê nhà.
Tôi bực mình thì ít mà thương chị Maria thì nhiều, tôi chợt linh cảm rằng anh Juan chẳng hề giúp chị đồng cắc nào khi anh sống chung với chị, nên tình hình tài chính của chị càng sa sút thêm. Anh được thảnh thơi ăn ngon mặc đẹp, được hưởng tình yêu của chị, bất quá, anh chỉ tốn tí công ngày ngày ra tưới nước cho cây hoa tình yêu tươi tốt cho chị Maria hài lòng, và chuyện liếc mắt đưa tình, âu yếm chị, ngủ với chị, thì điều ấy đâu có khó khăn gì.
Hôm ấy trời mưa bay lất phất, cả dẫy duplex như đang ngủ trong mưa, chẳng ai buồn ra sân. Khi tôi đi công chuyện về thì gặp ngay chị Ruth che dù, chạy vội sang nhà chị Maria, tôi biết giờ này chị Maria và cô Rosa đều đi làm, chỉ còn bà cụ handicap và anh Juan ở nhà, không lẽ chị Ruth sang để ngồi nhìn bà cụ mất trí nhớ lúc nào cũng ngồi bất động trong chiếc xe lăn như một pho tượng? Vậy chị Ruth sang chơi với anh Juan? điều này có vẻ không được minh bạch cho lắm, tôi tò mò, thỉnh thoảng vạch màn cửa, nhìn xéo sang nhà chị Maria, thấy cửa vẫn đóng im ỉm. Ngoài trời mưa gió lạnh lùng, ở trong nhà, một người đàn ông và một người đàn bà xuân tình phơi phới, họ làm gì có mà trời biết!
Tôi bỗng thấy thương chị Maria hơn bao giờ.
Những điều mờ ám thì chẳng bao giờ tồn tại, sự quan hệ mật thiết giữa chị Maria và Ruth đột nhiên thay đổi, họ không bước qua nhà nhau và không thèm nhìn mặt nhau mỗi khi bất đắc dĩ chạm trán ngoài sân, và rồi hai chị cãi nhau một trận tưng bừng cả xóm, bằng tiếng Spanish, tiếng English họ chỉ nói được sơ sơ, nên phải dùng tiếng mẹ đẻ để chửi nhau cho mau lẹ và thâm thúy? Chỉ nhìn nét mặt phừng phừng giận giữ của hai chị, tôi cũng đoán ra bao nhiêu lời nhục mạ, lời cay độc nhất họ đang trút vào nhau.
Sau trận cãi nhau đó, tôi trở thành nơi tâm sự, nghe những lời oán trách và bêu xấu nhau của hai người từng là bạn thân tưởng không có gì chia cách được. Thì ra chị Maria đã mang 3 đứa con di dân sang Mỹ và không bao giờ bảo lãnh anh chồng tàn tật đang ngóng đợi ở quê nhà nghèo khổ, luôn mong được qua Mỹ đổi đời, sống với vợ con, còn 2 đứa con kế tiếp là của hai người đàn ông khác nhau, chưa kể những bồ bịch lặt vặt ở quán bar mà chị thường xuyên lui tới suốt mấy năm qua.
Qua chị Maria, tôi cũng được biết chị Ruth chẳng kém cạnh bạn mình bao nhiêu, chị có anh chồng Mễ vũ phu và gia trưởng, chị chán chồng và ngoại tình, bị chồng bắt gặp, anh chồng Mễ vũ phu đánh chị bầm dập lần cuối trước khi chia tay, xong nó bỏ chị, về Mễ cưới một cô vợ trẻ đẹp, còn chị thì lang bang cặp đủ thứ đàn ông trên đời nhưng tới giờ này vẫn chưa có ai để gọi là chồng.
Vậy mà thoạt đầu tôi cứ tưởng các chị xấu số goá chồng và thương cảm biết bao!
Sau chiến dịch cãi nhau, chửi rủa, rêu rao bôi xấu đời nhau cho tôi cũng như mấy gia đình đồng hương người Mễ trong khu duplex này biết, thì hai chị dù không hẹn mà cùng tính tới chuyện dọn đi.(cho tới phút ly tan, họ vẫn còn giống nhau). Lần này thì mỗi người đi một ngả, sẽ không bao giờ có chuyện chị Maria thuê nhà xong, rủ chị Ruth đến ở gần nữa, chị đã mất người tình, người chồng trẻ đẹp trai vì tin bạn. Anh Juan ngang nhiên cuốn gói đi theo chị Ruth, người tình mới.
Khi cả hai dọn đi khỏi, tôi được biết thêm về anh Juan, một gia đình Mễ biết chuyện và kể cho tôi nghe, Juan đã có vợ con ở Mễ, anh sang Mỹ làm việc kiếm tiền, chắt chiu gởi về nuôi vợ con, mẹ già và đàn em lông bông thất nghiệp. Chưa biết chừng Juan còn đang toan tính chuyện kết hôn để kiếm cái thẻ xanh, xong rồi li dị, quay về Mễ bảo lãnh vợ con.
Tôi thở dài, lại tội nghiệp cho chị Ruth, đang hí hửng tưởng kiếm được tấm chồng, để rồi một ngày nào đó, chị cũng sẽ nhận sự bẽ bàng, cay đắng như chị Maria thôi. Luật đời trả vay mà.
Bây giờ tôi đang cắm bảng “For rent” đợi chờ khách thuê mới. Cây hoa tình yêu trước căn nhà số 902A vẫn đang nở hoa màu trắng, tươi thắm đẹp xinh, để đôi lúc tôi bâng khuâng lẫn ngậm ngùi thương tiếc cho mối tình ngắn ngủi của chủ nhân nó.
Nguyễn thị Thanh Dương.

