Nữ văn thi sĩ/tác giả Sương Lam.

Nữ sinh trường nữ trung học Gia Long từ năm 1956 đến 1963.
Tốt nghiệp Học Viện Quốc Gia Hành Chánh (ĐS12) năm 1967.
Tùng sự tại Bộ Xã Hội từ năm 1967 đến 1975.
Định cư tại Portland-Oregon năm 1982.
Tốt nghiệp Portland State University năm 1991 phân khoa Xã Hội.
Về hưu sau 20 năm phục vụ trong ngành giáo dục tại Portland, Oregon.
Thơ và Văn thường xuyên đăng trên các tuần báo Oregon Thời Báo, Tập san Văn Đàn, Hoài Bão Quê Hương, Quốc Gia Hành Chánh Miền Đông, Thân Hữu Điện Lực Việt Nam Hải Ngoại, Đa Hiệu, Diễn Đàn Phụ Nữ Việt, Diễn ĐànThư Viện Toàn Cầu, Diễn Đàn Đại Học Văn Khoa.
Đã cộng tác với đài truyền hình Little Saigon tại Portland năm 2009
Đang phụ trách mục Một Cõi Thiền Nhàn trên Oregon Thời Báo.
Nhiều bài thơ của Sương Lam đã được phổ nhạc và được viết thư pháp.
Thích hoạt động trong lĩnh cực văn hoá, xã hội, giáo dục.
Tác Phẩm đã phát hành:
* Tập Thơ “Tháng Tư với Nỗi Nhớ Quê Hương“(1982)
* Tập Thơ “Những Bài Thơ Tình Yêu“ (1982)
* Tuyển Tập Thơ Dấu Vết với 12 tác giả (2004)
* Tuyển Tập Thơ Quốc Gia Hành Chánh với 22 tác giả (2005)
* Tuyển Tập Văn Phụ Nữ Việt với 30 tác giả (2006)
* Tuyển Tập Thơ Hoa Nắng Phụ Nữ Việt với 15 tác giả (2007)
* Tuyển Tập Góp Nhặt Hương Sen Phụ Nữ Việt với 24 tác giả (2007)
* Tuyển Tập Muôn Hồng Nghìn Tía Phụ Nữ Việt với 21 tác giả(2009)
* Tuyển Tập Văn Học Việt Thư Viện Việt Nam Toàn Cầu với nhiều tác giả(2011)
(SL viết với bút danh Thiền Nhàn trong tvvn.org)
Tôi Là Ai.
Tôi, một phụ nữ tầm thường, giản dị,
Người Việt Nam, dòng máu đỏ da vàng,
Yêu quê hương sông nước Cửu Long giang
Yêu tiếng Việt: lời mẹ ru con ngủ
Quê tôi khổ vì bao cơn lụt lũ
Bởi chuyện tình Sơn, Thủy * cưới Mỵ Nương
Dẫu khổ đau, dân Việt vẫn can trường
Vững nghị lực, dựng xây đời sống mới
Tôi phải bỏ quê hương mà tiến tới
Tìm Tự Do nơi xứ lạ quê xa!!
Nhưng trái tim vẫn ở lại quê nhà
Vì nơi ấy còn biết bao kỷ niệm
Giữa phố lạ tôi vẫn mong tìm kiếm:
Hình ảnh xưa, tình cảm cũ Việt Nam
Cõi trần gian, tôi vẫn chỉ người phàm
Chưa bỏ được những thất tình, lục dục
Tim rung động buồn vui theo cảm xúc
Tôi yêu thơ, yêu tiếng nhạc, lời ca
Yêu quê hương, yêu nghĩa Mẹ tình Cha
Yêu chồng vợ, sắt son tình cảm Việt!
Tôi, người Việt, trái tim luôn tha thiết
Với những gì rung động tự con tim
Bạc tiền kia, có thể dễ kiếm tìm
Nhưng tình cảm chân thành, thì….khó kiếm
Tôi yêu thích thơ văn, yêu màu tím ,
Yêu màu Lam: màu Sương khói mong manh,
Tôi ước mơ: một cuộc sống an lành,
Trong thế giới của Tình Yêu, Hạnh Phúc
Tôi cầu nguyện: “Mọi người luôn Hạnh Phúc,
Sống Thân An, Trí Lạc với Thiện Tâm,
Hoa Thương Yêu, luôn gieo hạt ướm mầm
Vườn Thiện Lạc, luôn đắp bồi vun bón!!”
Sương Lam
Những Người Vợ, Người Mẹ Việt Nam.
Kính tặng những người Vợ, nguời Mẹ Việt Nam (SL)
Nếu ai hỏi: “Ai người cao quí nhất ?”
Xin trả lời: “Những người vợ Việt Nam”
Trong gia đình nội trợ rất đảm đang
Ngoài xã hội góp phần yêu Tổ Quốc
Gương Trưng, Triệu nêu tinh thần bất khuất,
Dạ sắt son, chung thủy với hy sinh
Buồi loạn ly gác lại chuyện duyên tình,
Nuôi con trẻ, hai vai cha lẫn mẹ
Thời chinh chiến biết bao người vợ trẻ
Nhớ thương chồng trong kiếp sống chinh phu
Hay khổ đau trong cuộc sống ngục tù
Nàng chấp nhận một cuộc đời cô phụ
Nếu ai hỏi: “Ai người hy sinh nhất?”
Xin trả lời: “Những người Mẹ Việt Nam!”
Suốt cuộc đời chịu đựng sống khổ kham
Dành cho trẻ ngọt ngon, an lành nhất
Là nam tử sống giữa trong trời đất,
Phải đáp lời sông núi giữ quê hương
Dẫu xót xa, Mẹ phải nén sầu thương
Để cho trẻ an lòng lo việc nước
Con chiến sĩ hy sinh vì đất nước
Mẹ âm thầm quạnh quẽ sống đơn côi,
Vẫn nguyện cầu: “Một ngày chẳng xa xôi
Thanh bình sẽ trở về quê hương cũ”
Cao quí ấy, phải chăng trời đã phú
Chỉ riêng dành cho phụ nữ Việt Nam
Họ là ai? “Những chiến sĩ vô danh”
Trang sử Việt họ góp phần rất lớn
Sương Lam
Hỏi Em.
Em yêu nhỉ! Saigon giờ có nắng?
Em có còn mặc áo lụa Hà Đông
Áo em bay trong nắng sớm mây hồng
Em làm dáng, anh đêm dài không ngủ
Em yêu nhỉ! Hồng kia giờ có nụ?
Để em nghiêng má đỏ cạnh hoa xinh
Anh ngẩn ngơ trước tranh đẹp diễm tình
Hoa đã đẹp, người còn hơn thế nữa!
Em yêu nhỉ! Em có còn khấn hứa?
Trong giáo đường Chúa ngự ở trên cao
Xin Chúa thương ban chén rượu bồ đào
Ta cùng uống trong ngày hôn lễ ấy
Em yêu nhỉ! Em có còn hờn lẩy?
Mắt nai buồn, nhẹ gắt : “Ghét anh ghê”
Để cho anh phải lạc lối đường về
Anh cuống quít thốt lời: “Xin lỗi nhé”
Em yêu nhỉ! Gió có còn hôn nhẹ?
Trên má hồng cô gái đẹp Văn khoa ?
Để cho em nâng nhẹ cánh tay ngà,
Vuốt lại mái tóc huyền bờ vai nhỏ
Em yêu nhỉ! Trời chiều nay có gió?
Lá me còn phủ ngập lối Duy Tân
Trưa Sàigon, em xinh đẹp bội phần,
Trong gió nhẹ, bay bay tà áo trắng
Em yêu nhỉ! Giờ đây trên phố vắng?
Anh một mình ngậm nhấm nỗi đơn côi
Nhớ về em phương trời thẳm xa xôi,
Duyên đôi lứa, biết bao giờ gặp lại
Anh xin hứa ngày mai anh trở laị
Sẽ cùng em nối lại mối duyên xưa,
Bên giòng sông êm ả dưới rặng dừa,
Ta chìm đắm trong hôn yêu tái ngộ
Sương Lam
TÔI YÊU MÀU TÍM.
Tôi yêu nét mực tím ngây thơ
Nguệch ngoạc trên trang giấy học trò,
Ép lá mồng tơi làm mực tím
Đời sao đẹp quá! Thuở còn thơ
Lớn lên tôi thích màu hoa tím
Hoa sim thanh đạm nét sầu mơ
Những buổi chiều vàng tia nắng lịm
Dạo đồi hoa tím dệt vần thơ
Thi sĩ tôi yêu tà áo tím
Dịu dàng tha thướt, nét đan sơ
Mộng mơ tha thiết. tình say đắm
Gởi trọn trong màu áo tím mơ
Tôi yêu những buổi chiều mây tím
Biền biệt chân trời đẹp ý thơ
Rưng mi buồn dậy hồn thi sĩ
Đem trái tim nình dệt ý thơ
Màu tím tôi yêu, màu ảo mộng
Đẹp buồn với những nét đơn sơ,
Như tình thi sĩ, không cần nhận
Cho hết tâm hồn với tiếng thơ
Sương Lam
Kiếp Thuyền Nhân.
Có những con thuyền thật mỏng manh
Lang thang cuối bãi đến đầu gành
Một cơn sóng lớn đưa thuyền đến,
Địa ngục trần gian giữa biển xanh
Có những hôn mê dưới nắng trời!
Chập chờn theo gió nổi mây trôi,
Đói cơm, khát nước, bao già trẻ,
Một thóang “thiên đàng” đã đến nơi
Có những bàn tay chới với tìm
Chiếc phao, mảnh gỗ, để ngoi lên,
Trời ơi! Sao lại là con nhỉ?
Và xác con yêu nhẹ nhẹ chìm
Có những đêm khuya thật hãi hùng
Tiếng van, tiếng khóc tận không trung
Hoa xuân đã lọt vào tay giặc
Thì hỏi còn gì đóa tuyết nhung
Có những đau thương chất ngất trời
Lại chìm theo sóng nước trùng khơi
Máy nào thử hãy làm con tóan
Để biết bao mồ ở biển khơi
Tất cả sinh ra cũng kiếp người
Sao Trời đày đọa nước Nam tôi
Bao năm chinh chiến còn chưa đủ,
Tạo bấy chi trò sống nổi trôi
Một kiếp thuyền nhân nỗi đọan trường
Một đời viễn xứ sống tha hương
TỰ DO! Hai chữ ! Ôi cao quí!
Phải trả ngang bằng, máu, lệ, xương
Sương Lam
Màu Trắng Tôi Yêu.
Tôi yêu lắm, chiếc áo dài màu trắng
Màu trinh nguyên tuổi hoa mộng thư sinh
Rất đơn sơ, nhưng lại rất diễm tình
Trong dáng dấp mảnh mai người gái Việt .
Màu giản dị nhưng nồng nàn tha thiết
Làm bao chàng trai trẻ phải ngẩn ngơ
Chiều tan trường, có kẻ dáng dại khờ
Rồi lẽo đẽo đi theo tà áo trắng.
Mây vẫn trôi trong chiều tà nhạt nắng
Em vẫn đi dáng nhỏ gót chân mềm
Anh vẫn theo tà áo trắng của em
Tình vẫn đẹp tuổi học trò vụng dại
Nhưng dòng đời không êm trôi mãi mãi
Xa xôi rồi màu áo trắng tôi yêu
Tôi ở đây nhìn tuyết trắng đổ nhiều
Thoáng chợt nhớ người xưa tà áo trắng
Người em nhỏ ngày xưa yêu màu trắng
Nơi tha hương tôi ngắm tuyết trắng rơi
Nhớ về em, người tình mộng đầu đời
Nay xa cách, đôi ta đời đôi ngả
Tuyết vẫn đổ, vẫn một màu trắng xóa
Người vẫn buồn nhìn tuyết trắng rơi rơi
Vẫn nhớ về tình hoa mộng xuân thời
Ngày xưa ấy, tôi yêu tà áo trắng!
Sương Lam
Sắc Không Nhân Thế
Có những lúc hình như ta chán sống,
Thấy cuộc đời nào có nghĩa gì đâu
Chỉ quanh đi, quẩn lai chuyện đau đầu:
Chuyện cơm áo, chuyện tình yêu, danh lợi
Bừng mắt dậy biết bao nhiêu chuyện tới
Phải tính toan, suy nghĩ chuyện hơn thua
Cuộc hí trường, người ta mãi ganh đua
Từng lời nói, bả lợi danh hư ảo
Kiếp nhân thế là đa mang phiền não
Đời có vui sao lại chẳng cười tươi
Lúc sinh ra, sao lại khóc chào đời
Ấy có phải khóc cuộc đời nhân thế?
Khóc non nước biết bao lần hưng phế
Khóc thân tình phải tử biệt, sinh ly
Khóc tình yêu phải dang dở phân kỳ
Khóc sự nghiệp dựng xây, rồi tay trắng
Có những lúc tâm hồn ta lắng đọng
Thấy cuộc đời là không sắc, sắc không
Tử sinh rồi tan hợp lại nối vòng
Để chỉ tạo thêm oan khiên, chướng nghiệp
Rồi mê mải trong luân hồi kiếp kiếp
Tham, Sân, Si, bào ảnh với phù vân!
Mà quên đi, đời trần thế chỉ cần:
Tâm Thanh Tịnh trước nghiệt oan cám dỗ
Thập thiện đạo ta vun bồi tu bổ
Nghiệp duyên là, Tinh tấn tạo nhiều thêm
Lấy Từ Bi, Trí Tuệ dựng gốc nền,
Làm sao để lợi dân và ích nước
Ta sẽ xóa những nghiệp oan chướng trước
Tạo lại bằng Hỷ Xả với Từ Bi,
Đem nụ cười, thân ái rải đường đi
Ừ có thế! Đời mới còn nghĩa sống
Sương Lam

