Nữ thi nhân PHX. HOÀI HƯƠNG.

. Tên họ: Nguyễn Bích Thuận
. Sinh năm 1945
. Hiện cư ngụ tại Arizona, USA
. Từ năm 1993, cộng tác với các báo địa phương ở Arizona:
– Rạng Đông
– Phụng Sự
– Bút Tre
– Vietlifestyles
. Cộng tác với diễn đàn vanchuongpn.
GỞI TÌNH VỀ QUÊ HƯƠNG.
Nhận thư bạn từ Viêt Nam gởi đến,
Mỗi giòng thư mỗi xao xuyến bâng khuâng.
Nhớ sông Hàn lấp lánh những đêm trăng,
Chùa Non nước hương trầm thơm ngào ngạt.
Biển Tiên Sa sóng hát ca dào dạt,
Đường Quang Trung bóng mát rợp trưa hè.
Những ngày thơ hay đứng dưới hàng me,
Tay ôm cặp, lạy trời cho… me rụng.
Đường Đống Đa những muà mưa nước đọng,
Cổ Viện Chàm hoa trắng rụng đầy sân.
Mỗi chiều nghe văng vẳng tiếng chuông ngân,
Và xa lắm, những muà Xuân rực rỡ.
Từng bụi cỏ, gốc cây tôi vẫn nhớ,
Thì quê hương bè bạn nỡ nào quên.
Ở bên này, dù năm tháng ngày đêm,
Tôi vẫn nhớ,vẫn thương về bên ấy.
Ở bên này cũng núi sông như vậy,
Cũng trời xanh, cũng mây trắng thênh thang,
Thêm phố phường đẹp lộng lẫy huy hoàng,
Cây trĩu trái, hoa đầy đường khoe sắc.
Nhưng sao tôi vẫn thấy buồn man mác,
Vẫn ngậm ngùi, dào dạt nhớ thương quê.
Bấm đốt tay tưởng đến lúc trở về,
Nhìn quê cũ, VIỆT NAM, mừng nhỏ lệ.
PHX.Hoài Hương
VIỆT NAM TRONG TRÁI TIM EM.
Em theo Mẹ, theo cha vượt biên từ khi thơ dại,
Rồi lớn lên trong văn hóa nước ngoài.
Tình quê hương theo năm tháng lạt phai,
Quên biển rộng sông dài non nước Việt.
Không nhờ Mẹ thì em đâu có biết,
Tình quê hương tha thiết đến dường bao.
Đã nhiều lần em nghe Mẹ thở dài,
Mắt rướm lệ mỗi muà hoa mai nở.
Cầm tay em Mẹ ân cần kể lể,
Quê của mình xa vạn bể ngàn khơi.
Quê của mình sông núi đẹp tuyệt vời,
Nào Vịnh Hạ, Hang Dơi, nào Hương tích.
Nào Hồ Gươm long lanh, cầu Trường Tiền 12 nhịp,
Ngũ Hoành Sơn mây biếc tựa bồng lai.
Đà Lạt sương mờ đâu khác cảnh Thiên thai,
Nha trang sóng êm biển dài xanh cát trắng.
Ngọt dừa Tam Quan,thơm sen phố Huế,
Nón bài thơ trắng xoá chợ Đông Ba.
Trái ngọt, hoa thơm sông nước chan hoà,
Là tất cả ở quê ta, nước Việt.
Ở quê hương có nghĩa tình thắm thiết,
Dù chỉ cơm rau, con tép nhỏ trên đồng.
Chén canh chua nấu cá trắng tợ bông,
Cơm gạo đỏ mà nghe lòng ngọt lịm.
Mẹ kể về quê hương với bao tình thương mến,
Măt long lanh ngấn lệ nhớ quê nhà.
Quê của Mẹ xinh tươi như bức họa,
Khiến lòng em nghe thương quá là thương.
Mẹ cũng kể quê hương mình khốn khổ,
Bao xương tan,bao máu đổ lệ rơi.
Những năm chiến tranh bom đạn dập vùi,
Dân khốn khổ, ngậm ngùi, rên xiết.
Nắng hạn khô khan, lúa đồng thiếu nước,
Em thơ da vàng, ngơ ngác ngóng trông.
Mẹ già mong manh chiếc áo mùa đông,
Khoai sắn bắp, lót lòng đâu có đủ.
Rồi những mùa mưa gió cuồng nước lũ,
Cuốn trắng ruộng nương, nhà cửa dập dềnh.
Hàng triệu người,
sống cảnh màn trời chiếu đất lênh đênh.
Trẻ nhỏ thiếu ăn, làm sao đi học?
Nhà dột nát, lấy đâu xây trường ốc?
Nên suốt đời em ngốc nghếch ngô nghê.
Nghe Mẹ kể em nghẹn ngào rơi lệ,
Nỗi thương quê dường vạn bể ngàn sông.
Em là người của dòng giống Lạc Long,
Của giải đất Việt cong hình chữ S.
Bao yêu thương bỗng bừng lên tha thiết,
Trong trái tim em,non nước đẹp tuyệt vời.
Dù cho em lưu lạc bốn phương trời,
Em vẫn mãi là người non nước Việt.
PHX.Hoài Hương
Mãi mãi là muà thu.
Thu này nữa, ba mươi lăm thu chẵn,
Lữ thứ xa quê, đằng đẵng nhớ thương.
Mới đó, giờ đây tóc đã bạc sương,
Mà thương nhớ vấn vương hoài Thu cũ.
Mong đất nước thanh bình,
Mong rượu nồng pháo nổ,
Mong Mùa Thu hai họ kết thông gia.
Có ngờ đâu mình nỗi lúc mỗi xa,
Chinh chiến đỏ lan tràn trên quê Mẹ.
Anh dấn thân đường hành quân muôn ngả,
Em hậu phương, đợi mãi kẻ ra đi.
Áo cuới chưa may, lại phải phân ly,
Anh rừng thẳm,75,” tù cải tạo”.
Em cùng Mẹ cha gian lao vượt biển,
Đám cưới Mùa Thu vĩnh viễn không thành.
Em không kết hôn, chẳng phụ tình anh,
Mong mỏi mãi, tin lành anh ra trại.
5 -10 năm, em đợi hoài đợi mãi,
Dù muộn màng, mong áo cưới cài hoa.
Bỗng một ngày, trời, biển, dội phong ba,
Thư báo dữ, Anh quê xa đã mất.
Cầm thư báo, em lệ mờ đôi mắt,
Hy vọng tan tành, vĩnh biệt từ đây.
Giấc mộng yêu đương mấy chục thu đầy,
Đã tan vỡ như mây bay gió thoảng.
Đêm từng đêm, dưới sương trời giá lạnh,
Nhớ Anh đau lòng, lệ lại quanh mi.
Em chờ Anh, chờ hết tuổi xuân thì,
Sao trời nỡ để mình chia ly mãi?
Sao Trời để Anh đi không trở lại?
Anh đâu rồi? chỉ còn giải khăn tang.
Hồn linh thiêng Anh ở chốn suối vàng,
Cho em gặp những canh tàn trong mộng.
Năm tháng hắt hiu, thẫn thờ đối bóng,
Ôm nỗi sầu cùng sương nắng tha phương.
Em sẽ về, về nhìn lại quê hưong,
Để viếng mộ người mình thương yêu nhất.
Rồi hỏa táng cho Anh, đem theo tro cốt,
Cùng em xứ người, sống nốt chuỗi ngày sau.
Rồi một ngày mình mãi mãi gần nhau,
Không còn nỗi thảm sầu nơi cõi chết.
Ta sẽ chẳng phải một đời vĩnh biệt,
Cõi Vĩnh hằng, tha thiết mến yêu nhau.
PHX.Hoài Hương
Sương Khói Mong Manh.
Sáng nay trời trở lạnh,
Từng cơn gió mong manh,
Làm giọt sương rơi rụng,
Tưởng chừng lệ long lanh.
Em có còn nhớ không?
Những ngày tình còn nồng?
Những mùa hè đầy nắng,
Mình chèo thuyền trên sông?
Bao nhiêu là mơ mộng,
Bao nhiêu là ước mong,
Một ngày vui pháo nổ,
Mình nên nghĩa vợ chồng.
Ngờ đâu tình đà lỡ,
Đầu mùa Xuân 75,
Mối duyên đành dang dở,
Để con thuyền bơ vơ.
Em lìa xa cha mẹ,
Em rời bỏ quê nhà,
Một mình thân trơ trọi,
Lênh đênh chân trời xa.
Năm năm rồi 10 năm,
Mỗi ngày mỗi xa xăm,
Tình càng xa thăm thẳm,
Tình sương khói mong manh.
Quê nhà chỉ còn Anh,
Những ngày trời trở lạnh,
Nhìn sương đọng trên cành,
Lệ rơi trong lòng anh.
Tình đã thành sương khói,
Tình đã thành mong manh,
Một con thuyền trơ trọi,
Trên giòng sông mênh mông.
PHX.Hoài Hương
SAIGON NỖI NHỚ
Saigon xưa, anh đưa em dạo phố,
Áo em hồng, lộng gió buổi hoàng hôn.
Đời có em, trời đất bỗng đẹp hơn.
Ngắm thiên hạ, thương người quen, kẻ lạ.
Đường ta đi, ngát xanh ngàn hoa lá,
Ước mộng ngày hai đứa sẽ nên duyên.
Anh ngại mình đời lính chiến truân chuyên,
Nên cứ hẹn mùa Xuân sau pháo nổ.
Saigon 75, đất trời sụp đổ,
Anh vào tù, em vượt biển lìa quê.
Saigon 85, tù cải tạo trở về,
Người xưa vắng, anh thẫn thờ tưởng mộng.
Ngơ ngác mình Anh, bàng hoàng cay đắng,
Chuyện tình đầu chỉ là bóng thôi em.
Dù quê người em đã bước sang ngang,
Anh vẫn nhớ cung đàn xưa lỗi nhịp.
Chẳng trách em đâu, chỉ là vận nước,
Nhưng nhớ hoài, Saigon trước yêu nhau.
PHX.Hoài Hương
THU XƯA HÀ NỘI.
Tôi nhớ mãi chớm thu trời Hà Nội,
Hồ Hoàn gươm sương khói nhẹ nhàng buông.
Liễu dịu dàng thấp thoáng giữa màn sương,
Hoa sữa trắng thơm đưa hương dịu ngọt.
Thu Hà Nội dễ thương và đẹp lắm,
Cúc nhà ai hàm tiếu đẵm sương đêm.
Những cây bàng chờ lá đỏ sang đông,
Cây trĩu trái đong đưa: Hồng chờ cưới.
Cốm xanh thơm,ngát hương mừng nếp mới,
Cau đầy buồng chờ đợi buổi đón dâu.
Trong công viên từng cặp dựa vai nhau,
Miệng thủ thỉ chuyện ngày sau cưới hỏi.
Gió se lạnh,mặt hồ hơi gợn sóng,
Áo nhẹ choàng, đủ ấm buổi đầu thu.
Một chút buồn êm dịu tựa như ru,
Gợi nhớ nhạc, thèm cà phê ấm áp.
Ánh lửa bập bùng, dăm bao quán cóc,
Thuốc dịu dàng tỏa khói ấm bờ môi.
Ôi muà Thu Hà Nội đã xa xôi,
Vì vận nước, nổi trôi thân đất khách.
Lịch sử sang trang, đầy vơi nước mắt,
Xa quê hương thấm thoát mấy chục năm.
Nay đã thành tóc bạc với da nhăn,
Chẳng còn sức để về thăm quê cũ.
Nhớ Hà Nội muà Thu, nhớ sương mờ liễu rũ,
Nhớ 36 phố phường ấp ủ thưở ấu thơ.
Buồn biết bao, chân đã chậm,mắt mờ,
Mà quê cũ bến bờ xa tít tắp.
Bạn hữu, bà con, ai còn ai mất?
Lối cũ, hồ xưa, xa lắc mấy dặm trường?
Bao nhiêu buồn ,nhiêu nhớ lẫn yêu thương,
Rồi cảm động, vấn vương, rồi muốn khóc.
Lặng lẽ nơi đây, lệ cay khoé mắt,
Nắm xương tàn đất khách gởi lại thôi.
Nhớ quá quê hương,l òng dạ bồi hồi,
Rồi lại nhớ chớm thu, Trời Hà Nội.
PHX.Hoài Hương
NƯỚC MẮT CHẢY XUÔI,
NƯỚC MẮT NÀO CHẢY NGƯỢC?
Đời sống quê người tất bật bước chân,
5 đứa con Mẹ không được ở gần,
Chỉ nghe tiếng mỗi lần trong điện thoại.
Mẹ đâu nghĩ có tiền là hiếu thảo,
Mẹ cần các con đâu phải thiếu ăn.
Mà Mẹ buồn vì thiếu vắng tình thâm.
Các con lớn, trên bàn cân vẫn nhỏ.
Các con lớn nên không cần đến Mẹ,
Quanh quẩn trong nhà, Mẹ quạnh quẽ một thân.
Mấy chục năm qua, một quãng đường trần,
Các con lớn, Mẹ một thân trơ trọi.
Các con học thói văn minh sống mới,
Sống một mình không tưởng tới Mẹ Cha.
Lâu thật lâu mới ghé lại thăm nhà,
Mua cho Mẹ bánh quà thôi đủ thứ.
Các con đi Mẹ lại ngồi tư lự,
Có phải là Mẹ cổ hũ theo xưa?
Mẹ hy sinh đâu đã phải là vừa?
Mà lại trách các con chưa báo đáp.
Rồi Mẹ lại lo, khi ốm đau bão tá,.
Mẹ già rồi, đâu ở sát các con.
Để vẽ bày, để giúp đỡ, lo toan,
Để săn sóc các con miếng ăn, giấc ngủ.
Mẹ hy sinh quả thật là chưa đủ,
Vì cô đơn nên trách cứ các con.
Có việc gì, Mẹ cũng đã có phôn,
Chỉ cần bấm 911 là đủ.
Các con bận làm ăn, bận gia đình, thê tử,
Đâu dễ gì có rảnh để ở bên.
Thôi các con, mỗi đứa cứ yên tâm,
Khi nào rảnh thì về thăm Mẹ chút.
Một ngày kia, Mẹ trở về với đất,
Gởi Mẹ vào chùa cho ấm áp khói nhang.
Nếu Mẹ còn hồn ở chốn trần gian,
Mẹ sẽ mãi theo các con phù trợ.
Mẹ sẽ mãi vì các con che chở,
Như ngày xưa, các con nhỏ, thơ ngây.
Con biết không? Mẹ sẽ ở trên mây,
Mẹ nhìn xuống và hồn bay trong gió.
PHX.Hoài Hương
THĂM ANH “CẢI TẠO”.
Vượt suối băng đèo, thăm Anh nơi rừng sâu nước độc,
Đường quanh co, lên dốc lại xuống ghềnh.
Thoảng bên tai, tiếng vượn hú buồn tênh.
Chân bước vội, tim dập dồn lo sợ.
Em sợ cả từng bụi cây, ngọn cỏ,
Hình như bao rắn rết đang rình mò.
Trái tim em dường thắt lại âu lo,
Khi đêm xuống, rừng rủi ro trăm nỗi.
Trên tay em,
Vài cặp đường đen,
Dăm ba lạng muối.
Ký tép khô,
Lon Guigor ruốc xả,
Vài chục viên thuốc Tả, sốt rét rừng.
Là cả gia tài em buôn thúng bán bưng,
Nuôi cha mẹ, nuôi con,
Một năm chắt chiu dành dụm.
Tù Bắc, nhà Nam, đường xa thăm thẳm,
Cả năm trời mới xin được giấy thăm Anh.
Đâu dám đem theo bộ quần áo chiến xanh,
Màu của lính, một đời Anh ngang dọc.
Từ ngày Anh ra đi, em từng đêm ôm ấp,
Dù giường chiếu, soong nồi, đã bán hết để nuôi con.
Áo quần Anh, em bỏ gối, để từng đêm,
Rơi nước mắt nhớ thương người yêu dấu.
Dù biết Anh, nơi thâm sơn cùng cốc,
Rét lạnh buốt xương, đói khát, thân gầy.
Anh vào tù không án,
Đoàn tụ biết có ngày?
Chỉ còn kỷ vật này,
Dù đói chết, đến nay Em không nỡ bán.
Chỉ còn kỷ vật này, còn mùi thơm, hơi ấm,
Làm bạn cùng em năm tháng, đêm ngày.
Ôm áo quần Anh, mắt lại lệ cay,
Thương Anh quá, những tháng ngày tù tội.
Đường núi rừng, mưa trơn như mỡ chảy,
Em bước thấp, bước cao,
Chân xưng tấy, máu vấy bùn.
Lúc nắng, khi mưa, vất vả mấy hôm,
Mới đến lán, Anh đang chờ nơi cho gặp.
Anh đứng đó, cùng bạn bè đủ mặt,
Những người tù, da tái ngắt, tả tơi.
Ai cũng thảm thương, áo bố, nón cời,
Mặt hốc hác, gầy trơ xương, chân đất.
Vừa thấy Anh, lòng em quặn thắt,
Vừ thấy Anh, Em nước mắt rưng rưng.
Đôi mắt Anh đỏ quạch cũng long lanh,
Anh cúi mặt, che lệ mừng tuôn chảy.
Anh đó sao? Anh bây giờ như vậy?
Mắt dại khờ, hình chỉ thấy xương da.
Bàn tay gầy em nắm lại xót xa,
Anh lặng lẽ nghe chuyện nhà, chuyện Mẹ.
Biết bao điều mình không sao kể lể,
Cũng biết rằng đã dâu bể tang thương.
Mình còn gì khi chẳng có quê hương,
Anh tù tội gió sương, biết có ngày xum họp?
Em mới 30, tay mềm chân yếu,
Cũng long đong đơn chiếc gánh gồng.
Tất tả sớm khuya, đầu chợ, cuối sông,
Chạy ngược chạy xuôi, nhín ăn nhịn mặc.
Em cũng như Anh, nón cời áo rách,
Cả hai đứa mình nào khác chi nhau.
Mà gặp nhau, đâu có được bao lâu,
Trăm vạn nỗi âu sầu sao dám ngỏ.
Nghe em nói, Ba Mẹ mình vẫn khoẻ,
Con vẫn ngoan, vẫn no đủ, học hành.
Anh mỉm cười, nhưng nước mắt lưng tròng,
Thân cá chậu chim lồng, vợ con sao sung sướng?
Chỉ là dối Anh, chỉ là cười gượng,
Nén nỗi đau lòng, dấu những tang thương.
Giờ thăm tàn,
Anh lại trở lên rừng, nuốt nước mắt,
Em xuống núi,
Đau lòng, chân không vững,
Muốn giữ chặt nhau, đành run rẩy xa nhau.
Chiều dần xuống, sương rừng thêm lạnh buốt,
Kẻ ở, người đi, mỗi bước mỗi lòng đau.
Bóng Anh xa, thỉnh thoảng vẫn ngoái đầu,
Rồi mất hút trong rừng sâu thăm thẳm.
Em đứng lặng, lòng bồi hồi, lệ đẵm,
Biết mai này còn sống sót để thăm nhau?
Giờ chia tay, muôn vạn giọt lệ sầu,
Xa một bước, lòng nghẹn ngào vạn bước.
Xa một bước là lệ rơi vạn bước,
Kẻ ở, người về, nước mắt tràn mi.
Em trở về, ôm gối thầm thì,
Tìm hơi ấm,
Bộ Chiến y đẫm lệ.
PHX.Hoài Hương

