Tác giả/Nhà thơ ĐỖ THỊ MINH GIANG.

• Sinh Năm 1949 tại Kế Sách, Sóc Trăng, Việt Nam
• Cựu học sinh trường Trung học Hoàng Diệu, Sóc Trăng (1968)
• Làm thơ ký tòa Hành chánh Kiên Giang trước 4-75
• Vượt biển đến Mỹ 1980. Cùng gia đình tạm trú ở New Orleans, Louisiana
• Hiện làm teacher assistant.
• Làm thơ từ 1966-1974. Sau 30 năm không viết, đã trở lại sáng tác vào năm 2004.
• Bài đăng trên internet qua vài websites
và các đặc san :
– Thi đàn Hương Thời Gian
– Cỏ Thơm Magazine
– Văn Đàn Đồng Tâm
– Văn Hữu
– Giòng Đời
– Diễn đàn vanchuongpn
• Thi tập đầu tay: “Thương Về Kỷ Niệm“ (xb 2010)
Thoáng Bâng Khuâng
Người qua êm nhẹ như dòng nước
Mây phủ mơ hồ nỗi vấn vương
Màu xanh lá mướt ngày hôm trước
Tô thắm trang đời đượm nét thương.
Thoảng hương dạ lý sương chiều lạnh
Huyền ảo canh trường ngỡ dáng ai
Trà khuya hơi ấm đêm cô quạnh
Hạnh phúc xa vời sợi tóc mai.
Gió ru chiếc lá chiều thu vắng
Rơi chạm hồn tôi trở giấc nồng
Xin người mang lại vàng hanh nắng
Hong nụ cười xưa ửng má hồng.
Tờ thư yêu dấu thời ươm mộng
Chừng thoáng dư âm vọng điệu trầm
Tình bay xoải cánh chân trời rộng
Phai bóng cố nhân lệ nhỏ thầm.
ĐÊM RU GIẤC MỘNG,
Em hay mặc áo bà ba
Thuở xưa duyên dáng mặn mà dễ thương
Má em e lệ ửng hường
Bên anh qua những con đường thân yêu
Lửa binh ly loạn một chiều
Bình tan, gương vỡ, tiêu điều, hồn thơ
Thôi đành tan một giấc mơ
Mộng du xin tiễn bên bờ liễu rơi
Áo quê, tình thiếu nữ ơi
Đơn sơ, lòng vẫn như thời ngày xưa
Tro tàn đã lạnh hay chưa
Cuối đời bóng xế còn thừa dư âm
Đêm ru giấc mộng trăm năm
Dốc đời tay mỏi ai thăm lạnh lùng
Trăng rơi về chốn mông lung
Nghe hơi sương rụng ngàn trùng cách chia
Gió đừng thổi lá xa lìa
Bay về muôn hướng đầm đìa lệ châu
Cuộc đời lắm nỗi bể dâu
Xin đừng mãi mãi ưu sầu tư duỵ.
Lặng Thầm
“Hỏi quê: rằng biển xanh dâu
Hỏi tên: rằng mộng ban đầu đã xa.”
Bùi Giáng
Trăng ngà huyền ảo thướt tha
Đóa quỳnh vương giọt sương sa mộng vùi
Tư duy ru giấc ngậm ngùi
Nửa đời hạnh ngộ niềm vui lặng sầu
Mây ngàn trôi nổi về đâu
Cánh chim phiêu lãng, canh thâu bóng mờ
Hỏi lòng: ai đợi bến mơ?
Thương hương chiều đọng hẹn chờ kiếp sau
Ngỡ chừng như thuở bên nhau
Cầm tay thầm ước trầu cau trọn đời
Xa người tình tự một thời
Nét duyên tơ thắm nửa vời ý xuân
Niềm riêng thầm lặng bâng khuâng
Ta dìu nhau thoát trầm luân kiếp này.
Chiều Tím Hoàng Hôn
Em đi bóng nhỏ chiều vương
Mơ màng phượng tím hơi sương
Khung trời bàng bạc huyền ảo
Mưa bụi giăng mờ luyến thương.
Gió nhẹ lay tà áo tím
Lòng luân vũ khúc nghê thường
Thì thầm lời ai khe khẽ
Thuở nào tình dâng ngát hương.
Màu hoa pensée vấn vương
Hoàng hôn nhuộm tím tà dương
Đồi thông xạc xào tiếng lá
Tình ru nồng ấm đêm trường.
Phiến sầu man mác hồn thơ
Thời gian trầm lặng êm mơ
Trăng ngà lung linh ngọn cỏ
Thinh không chìm cõi hoang sơ.
Xưa thư nghiêng dòng mực tím
Thời gian nhòa nhạt phôi pha
Tháng ngày mòn phai nhung nhớ
Sợi tơ duyên mỏng lìa xa.
Đừng Gọi Nhau Lần Cuối
Lòng dâng tràn tiếc nuối
Sao chẳng thành trăm năm
Xin đừng là lần cuối
Hai cuộc đời xa xăm
Long lanh giọt mưa rơi
Đôi tâm hồn chơi vơi
Dù che qua lối nhỏ
Nghe vấn vương trọn đời.
Dòng thời gian nhẹ trôi
Bao vì sao đổi ngôi
Mảnh tình thơ thầm lặng
Giọt sầu đọng trên môi.
Trời hải đảo cô liêu
Sóng giăng sợi nắng chiều
Mây về đâu trôi mãi
Mang dùm thoáng hương yêu.
Xin hãy dành cho nhau
Mộng ngày xanh ngọt ngào
Đường trần hai lối rẽ
Tình xưa chưa phai màu.
Hoài Niệm
Đường khuya phai bóng trăng soi
Dấu yêu mờ nhạt đưa thoi ngỡ ngàng
Vì sao duyên nợ lỡ làng
Giao mùa chiếc lá nhuộm vàng sắc thu
Thuyền tình lạc cõi sa mù
Chở đầy khoang gió trầm ru giấc đời
Thả mơ mộng xoải khung trời
Đêm buồn thao thức đan lời ước xưa
Tan trường tà áo ướt mưa
Dù che e ấp đong đưa tóc mềm
Thương bao kỷ niệm êm đềm
Chia xa đôi ngả hồn thêm nỗi sầu
Tương tư con sóng bạc đầu
Bềnh bồng chiếc lá qua cầu nước trôi.
Ý Thơ Haiku, JP.
Những cánh hoa anh đào
trong nắng xuân rộn rã xôn xao
cô gái xinh má hồng.
Thông reo Hồ Tịnh Tâm
huơng sen thoang thoảng vuơng mặt hồ
tâm hồn dìu dịu êm.
Mây trời nhẹ nhàng bay
ánh tà dương đỏ thắm chân trời
còn lưu luyến ngày mơ.
Diệu Vợi
Sóng nước tràng giang trôi ước nguyện
Con thuyền xa bến lạc bờ yêu
Ánh trăng ngà trải lung linh quyện
Cung Quảng Hằng Nga lộ nét kiều.
Dõi mắt trông chờ mây viễn xứ
Gió về ươm mộng tiếng hò khoan
Biển ơi xin trả người năm cũ
Dìu bước vườn xưa cổ tích ngoan.
Tay vẫn nâng niu từng sợi tóc
Lòng thầm nhung nhớ mối tình vương
Sợi dài sợi ngắn ai ve vuốt
Hồn lắng giọt sầu đọng tiếc thương.
Dòng sông mờ ảo phai hình bóng
Chở nốt cung buồn vọng đáy tim
Bọt nước vỡ tan chiều gió lộng
Dấu yêu chìm khuất biết đâu tìm.
Tiếng Thu
Buổi sáng hơi sương tỏa góc thềm
Cánh hoa ngấn đọng giọt mưa đêm
Đời như mặt nước hồ thu lặng
Chẳng gợn sóng lòng rất dịu êm.
Gió thu man mác cả không gian
Bàng bạc nắng thu phủ lá vàng
Đời chẳng cùng chung niềm ước vọng
Đêm buông dỗ giấc mộng vừa sang.
Chiếc lá nghiêng mình nhè nhẹ rơi
Chạnh buồn hồi tưởng tuổi đôi mươi
Soi gương màu tóc pha sương khói
Thu đến dù ta chẳng gọi mời.
Mảnh tình xa vắng ai còn nhớ
Ký ức nhạt nhòa kỷ niệm phai
Tiếng thu nhẹ thoảng theo hơi gió
Mơ bóng em về tóc xỏa vai.
Đỗ thị Minh Giang

