Nữ thi sĩ/Tác giả DƯƠNG HỒNG ANH (88 tuổi).

. Dương Hồng Anh sinh năm 1931 tại Hà Nội. Ông nội là tiến sĩ Dương Khuê, tác gỉa bài ca trù nổi danh “Hồng Hồng Tuyết Tuyết”, và là bạn cùng khóa với cụ Tam Nguyên Yên Đổ Nguyễn Khuyến. Bà là Chị Họ của nữ khoa học gia Dương Nguyệt Ánh. Nữ sĩ năm 2019 đã gần 88 tuổi.
. Làm thơ từ năm 16 tuổi
. Cựu nũ sinh trường Trung học Trưng Vương – Hà Nội
. Từ 1952 đến 1954 là thư ký tòa soạn báo Sinh Lực trên đường Điện Biên Phủ ngày nay
. Có thơ đăng trên các báo từ trước năm 1954: Cậu Ấm Cô Chiêu, Giang Sơn, Giác Ngộ, Cải Tạo, Hồ Gươm, Sinh Lực
. Năm 1952 đã xuất bản thi phẩm đầu tay “Hương Mùa Chinh Chiến” cùng với Minh Tâm, Minh Đức, và Tuyết Lan
. Cuối năm 2010, đã xuất bản tập thơ “Từ Phương Trời Xa” tại California
. Hiện vẫn tiếp tục sáng tác thơ đăng trên:
– Tuần báo Đất Đứng (Sacramento)
– Nhật báo Saigon Nhỏ (Orange County)
– Viet Time (Orange County)
. Trong các năm qua, hàng năm, nữ thi sĩ Dương Hồng Anh đều xuất bản 1 thi tập mới lần lượt như sau:
- Chiều bến đợi 2012 – California.
- Tiếng thầm 2013 – California.
- Đôi bờ thương nhớ 2014 – California.
- Mầu trăng thuở ấy – 2015 – California.
- Sợi nhớ sợi thương – 2016 – California.
- Tính thu – 2017 – California.
- Vương vấn hồn quê – 2018 – California.
Dĩ Vãng.
Làm sao quên dĩ vãng
Con đường xưa tôi đi
Gió bay tà áo mỏng
Phơ phất trên bờ đê.
Ngắm sông Hồng dạo bước
Bốn phương trời mây nước
Nắng thả thơ theo thuyền
Bồng bềnh nhè nhẹ lướt.
Áo trời xanh trong vắt
Mây trắng nhịp nhàng trôi
Chở nắng vàng đi khắp
Muôn phương của đất trời.
Một sáng mùa thu ấy
Sông Hồng tiễn tôi đi
Sang ngang đò một chuyến
Hoa nở đẹp kinh kỳ.
Xuân thu tôi vẫn nhớ
Nguyên vẹn một bức tranh
Sáu mươi năm còn đó
Mầu trời nay bớt xanh.
Dĩ vãng trôi xa rồi
Hoài niệm mãi xa xôi
Hương xưa không còn nữa
Sóng nước lặng lờ trôi.
Dương Hồng Anh
Nắng Tà.
Nắng tà đổ bóng xiêu xiêu
Nắng tà vẫn sang đường chiều gió bay
Tóc sương nhuộm trắng trời mây
Đếm thời gian trải bao ngày nắng mưa
Nhìn về nẻo cũ thềm xưa
Sợi dây dĩ vãng níu bờ vai thon
Chiều nao nhón gót chân son
Sóng lòng hay sóng biển đông dạt dào
Vườn đời đẹp mãi muôn sao
Ngàn phương gió lộng dâng cao suối hồn
Nắng còn vui đón hoàng hôn
Con tầm nhả kén vẫn còn se tơ
Nắng ơi! Dù đã xế tà
Bốn phương mây nước bao la ngập trời
Thơ ai dệt nắng thêm tươi
Tâm tư lắng đọng nụ cười thời gian
Ước mơ trải dưới nắng vàng
Có người thơ vẫn lang thang Đi-Về.
Dương Hồng Anh
Dáng Nắng Xuân.
Duyên dáng xuân về tươi sắc áo
Cây mai vườn trước nở hoa rồi
Vin cành sương đọng xuân trôi nhẹ
Hoa nắng tung bay tỏa khắp trời
Xuân này xuân nữa lại mừng xuân
Khai bút trên trang giấy trắng ngần
Nâng chén trà xanh thơm sợi khói
Đón xuân về tiếng hát ngân vang
Hồn ai rực rỡ trời hoa lệ
T`ình gửi quê hương vạn ước mơ
Xuân đến nguyện cầu cho đất nước
Thanh bình trở lại khắp gần xa
Nắng mới đưa mùa xuân đến cửa
Nắng tràn mọi nẻo nắng bao la
Tao nhân mặc khách đi tìm hứng
Vui đón xuân về bút nở hoa
Non nước tưng bừng dưới nắng mai
Thềm xuân phố xá ngát hoa tươi
Đưa ai thơ nhớ vần năm ngoái
Chúc phúc nhau thêm đẹp tuổi đời
Lại đón xuân về trên đất Mỹ
Với hoa cười, nắng ấm, hương bay
Nhìn xuân bốn hướng lòng thanh thoát
Một khoảng trời xanh ước mộng đầy.
Dương Hồng Anh
Bâng Khuâng Chiều.
Người cho cây bút làm thơ
Để tôi đi dệt mộng mơ cuối mùa
Con tầm nhả kén se tơ
Chiều lên khói biếc cho thơ say vần
Trông theo mây trắng, trăng ngần
Văn chương bầu bạn tri âm tháng ngày
Tuổi đời bóng xế còn đây
Thơ đi mực chẩy dâng đầy từng trang
Bâng khuâng tâm sự vài hàng
Sáng lên tâm thức, canh tàn sương rơi …
Dương Hồng Anh
Hẹn Nhau.
Sáng nay dạo phố Bolsa
Tưởng như đi giữa quê nhà năm xưa
Tinh khôi ngày tháng hương đưa
Nhìn xuân khoác áo mùa thơ trở về
Thềm hoa rực rỡ xum xuê
Giọt sương lấp lánh bên lề cỏ non
Muôn phương tung cánh mộng hồn
Tao nhân mặc khách bút còn nở hoa
Say xuân dệt mộng sơn hà
Hai quê hương vẫn cách xa đôi bờ
Biển đông tháng đợi năm chờ
Một niềm vui mới một mùa xuân tươi
Thăng hoa thơ nở dưới trời
Mơ xuân nắng ấm bên đời tha hương
Nước non chung một dặm đường
Hẹn nhau vượt sóng trùng dương ta về.
Ngày đầu năm 1-1-2012
Dương Hồng Anh
Đừng Rơi Lá Ơi!
Từ bao giờ đến bây giờ
Nửa vòng trái đất còn ngờ chiêm bao
Sáng nay nắng đổ trời cao
Gió từ đâu đến … bay vào xa xôi
Đừng rơi! Đừng rơi lá ơi!
Cho cây xanh lá cho trời xanh mây
Muôn phương ý nhạc bừng say
Cho vần thở nở, những ngày tha phương
Đừng rơi nữa! lá bên đường
Thơ còn dệt mãi yêu thương cho đời
Đừng rơi! Đừng rơi lá ơi!
Cho buồn lịm tắt, mây trời dâng cao
Lá rơi lòng những nao nao
Gió bay vạt áo, se vào trong tim …
Dương Hồng Anh
Nhớ Sài Gòn.
Cali nhớ mãi Sài Gòn
Nhớ căn nhà nhỏ như còn đâu đây
Gác thơ chứa cả trời mây
Cành lan tươi mát đón ngày tháng qua
Nhớ xuân một thưở mượt mà
Mai đào rực rỡ nở hoa trước thềm
Pháo hồng lót dưới chân êm
Nắng thêu vạt áo lụa mềm bay bay
Nhớ thu long gió heo may
Từng không lơ lửng trời mây se hồn
Lá vàng lãng đãng hoàng hôn
Cho thơ ai dệt nỗi lòng bâng khuâng
Sài Gòn hòn ngọc Viễn Đông
Trái tim thành phố con đường Tự Do
Nắng lên cho sáng trời thơ
Ngày về rút ngắn, ước mơ đến dần …
Dương Hồng Anh
Mây Ngàn.
Mây ơi!
Mây ngàn ơi!
Mây Việt Nam ơi!
Tơ trời lãng đãng
Đang bồng bềnh trôi
Một bức tranh mơ hồ xao xuyến
Từ đâu đến? từ đâu?
Có phải là quê hương nhỏ bé
Mái tranh nghèo còn xơ xác
Đồng ruộng khô cằn đã bao năm
Có phải là núi rừng sâu thẳm
Miền Trung mưa gió bão bùng
Biển Đông sóng vỗ chập chùng
Trong tiềm thức còn in sâu nhiều kỷ niệm
Có lần tôi mơ thấy
Một chiều đi trên dẫy Trường Sơn
Cầm cuốn thơ mê mải truyện văn chương
Nhìn Trường Sơn
Mây tỏa đẹp muôn phương
Chiếc lá mỏng đùa bay trên mái tóc
Rì rào nghe gió hát vọng đồi xa
Yêu biết mấy mây ngàn bay lớp lớp
Yêu biết mấy mây ngàn đất nước
Quê hương tôi
Giải giang sơn đẹp xinh hình chữ S
Vẫn kiêu hùng bao thu giòng giống Việt
Những mái chùa cong che nắng mưa
Những ngôi miếu cổ thơm hương khói
Những giáo đường sừng sững vút cao
Tháng năm vang tiếng nguyện cầu
Quê hương tôi vòm trời tâm sự
Nhờ mây ngàn chuyên chở vê đây
Thổi hồn vào thơ
Hồn thơ bỏng cháy
Tô thắm lên bức dư đồ muôn thưở
Từ ngàn xưa cho tới ngàn sau
Mây Việt Nam ơi!
Mây ngàn ơi!
Ngôn ngữ nhân gian giới hạn
Không đủ lời diễn tả ngợi khen …
Dương Hồng Anh
February 2012
Trưa Hè Đọc Sách.
Trưa hè đọc sách bên song cửa
Nắng mới về đây, nắng mới về
Đang đón hồn tôi trên cuốn sách
Con tầu chở chữ vẫn say mê
***
Bạn tôi đó là thơ là sách
Dìu dắt tôi đi khắp nẻo đường
Là những trang thơ đầy kỷ niệm
Tháng năm chồng chất những yêu thương
***
Bạn tôi đó là thơ là sách
Như làn gió mát dưới trăng thu
Như muôn vẻ đẹp trời non nước
Đem lại niềm vui chẳng bến bờ
***
Hơn tám mươi năm với cuộc đời
Bể dâu chìm nổi chẳng chơi vơi
Năm năm rồi đến mười năm nữa
Vẫn thấy trưa hè lãng đãng trôi.
Dương Hồng Anh

