Nữ thi nhân TRÚC NGỌC.

Trúc Ngoc tên thật là Trần Mỹ Dung
Sinh quán tại Hộ Phòng, tỉnh Bạc Liêu
Định cư thành phố Seattle WA từ năm 1979
Làm thơ thời học Trung Hoc
Có thơ đăng trên một số báo & websites ở hải ngoai.
QUÊ HƯƠNG.
Mái nhà xưa lại trở về
Cuối trời có một miền quê đợi chờ
Bãi khuya tiếng vọng đò ơi
Dòng sông cổ tích xanh thơì ấu thơ.
ĐÊM VƯỜN XƯA.
Hoàng hôn rơi trên cỏ
Loang tím thềm nhà xưa
Con chim đêm vỗ cánh
Bước chân người xa chưa
Ta một mình ngồi nhớ
Bên bóng tối cuộc đời
Trong miền khô ký ức
Rực lên mùa hạ xưa
Rong rêu thềm đá ngủ
Thời gian im ắng xa
Tìm đâu chiều nắng cũ
Về soi ấm sân nhà
Tiếng cười không còn đợi
Trong vườn lá thân quen
Xưa cầm tay người hỏi
-Mai rồi em có quên?
Đêm, đêm ơi, thôi nhé
Đừng khơi nữa hoài mong
Vườn mùa xưa lặng lẽ
Nở riêng một nụ hồng
SEATTLE, THÁNG MƯỜI HAI.
Seattle, tháng mười hai, em về lặng lẽ
Những buồn vui những hệ lụy cuộc đời
Nỗi phiền muộn cứ mỗi ngày gặm nhấm
Nghe mịt mù như sóng gió trùng khơi.
Những qùa tặng của đời em gom lại
Chút buồn vui hạnh phúc của riêng mình
Em cất giữ để mai này gởi trả
Cho gió ngàn của một kiếp phù sinh
Mang trên vai bao điều chừng đã mỏi
Chén rượu đời mù mẫm cả lòng em
Ngày mai nắng còn thơm hương hoa lá
Hạnh phúc nào cũng rất đỗi mong manh
Seattle, tháng mười hai, mùa đông đang về
Những ngày trời rét lạnh chỉ mình em
Niềm mơ ước như mây trời xa tắp
Có bao giờ níu được gió trùng khơi…
MÙA XUÂN VẮNG MẸ.
Mùa xuân hoa hồng nở
Con tìm nụ trắng tinh
Màu hoa màu thanh khiết
Cài lên ngực áo mình
Mùa xuân về đó mẹ
Cây trổ lộc đầy cành
Sắc vàng màu hoa cúc
Xanh xanh vạn thiên thanh
Mùa xuân về đó mẹ
Đêm ba mươi hiên nhà
Một mình con với bóng
Xuân về mẹ đã xa…
(Đêm 30 tết năm 2008)
VƯỜN XƯA TRĂNG CŨNG GẦY.
Giữa đêm hè kỷ niệm
Tóc ai về thắt biếm
Thả gió bay trên đồng
Bẻ một nhánh hoa hồng
Thơm từ thời thơ ấu
Thấy phía sau bờ giậu
Những khỏang trời mây bay
Em về lại đêm nay
Nghe lá mùa rụng xuống
Câu thơ nằm luống cuống
Giữa đợi chờ tin yêu!
Rồi sẽ nhớ những chiều
Em không về lại nữa
Bước chân qua lần lữa
Vườn xưa trăng cũng gây.
Kỷ niệm lần đầu về thăm quê nhà 2000
EM ĐANG GIẤU gởi hưong cho gió.
Em đang giấu vào mùa thu nỗi nhớ
Hương quỳnh hoa vương trong gió đợi chhờ
Em đang giấu vào giấc mơ dang dở
Hình bóng một người chưa kịp gọi tên
Em đang giấu vào đêm những nụ hôn thầm của gió
Nhắc những điều thành thực rất dễ quên
Trang nhật ký ghi biết bao kỷ niệm
Nụ cười của ai vương cả ánh mắt nhìn
Em đang giấu nhớ nhung vào đáy mắt
Với những nỗi buồn xanh ngát thưở mộng mơ
Có ai biết trong bài thơ dang dở
Viết cho một người, cho một thưở, yêu thương…
KHÚC XUÂN.
Còn đâu những cánh hoa xuân vương vãi
Gió cuốn đi những âm vọng cuối cùng
Em chống chếnh đứng dõi hoài sắc nắng
Nghe hoàng hôn tím đẫm lối xưa về
Trót gởi vào mơ đôi làn mắt ướt
Ngồi ấp ủ bên hiên nhớ bồi hối
Dõi xuống phố nghe đau từng kỷ niệm
Chút tình nào hoài vọng phía xa xôi?
Con đường cũ hàng cây phông đứng đợi
Gió heo mây xao xác ở đầu cành
Em dấu đi bao nhiêu là màu nắng
Chợt nhớ chợt quên mộng mỵ tuổi mình
Chuyến tàu mùa xuân chở đầy mộng cũ
Mùa đi xa vời vợi phía chân trời
Trong khỏanh khắc gọi lòng mình thảng thót
Nghe âm vang tha thiết lắm. Người ơi!
MỘT LẦN ĐI XA.
Đây một lần tôi làm người đi xa
Chiều bay mưa gió tạt ướt vai gầy
Tiếng còi tàu thánh thót ở trong tôi
Lòng buồn quá biết tìm ai để khóc
Một chiếc lá, một bài thơ đã mất
Một chổ ngồi lặng lẽ đợi chờ đêm
Những hạt sương rơi xuống ướt tóc mềm
Lòng buồn quá biết tìm ai tâm sự
Thoáng chao nghiên một vì sao rơi vội
Tôi vô tình để lời ước xanh rêu
Lối xưa về hoang vắng bước chân xiêu
Lòng buồn quá, tôi một lần xa biệt…
(2008)
CÕI MẤT NÀO KHÔNG LÀM ĐAU NỖI NHỚ.
(Họa baì thơ MỘT LẦN ĐI XA của T.N)
Tình trở về sau một chuyến đi xa
Tình níu thu xưa trên những nhánh gầy
Có còn em không trong cõi đời tôi?
Mắt đã cạn, lệ ai cho để khóc
Lòng buồn quá em đi tìm cõi mất?
Như sao mai đi tìm bầu trời đêm
Như thơ ai rụng xuống mái tóc mềm
Nghe kiếp trước tìm nghìn sau tâm sự!
Em có nghe chăng năm mau tháng vội
Tình ngủ quên trong đáy huyệt hồn rêu?
Chia bớt tôi: nỗi buồn/ bầu rượu/ chân xiêu
Để tôi bước trong cõi tình biền biệt…
VÔ NGÃ
VIỆT NAM QUÊ HƯƠNG TÔI.
Tôi sinh ra trên đất nước Việt Nam
Mẹ nuôi tôi bằng dòng sửa ngọt ngào
Va lớn lên theo làn điệu ca dao
Tiếng hát câu hò lời ru của me
Tôi nhớ mãi tiếng võng đưa nhè nhẹ
Tiếng gà trưa nghe xao xác nhớ thương
Nhớ tiếng chim ríu rít ở quanh vườn
Tiếng chó sủa ai vế ngoài đầu nhỏ
Nhớ dòng sông xanh, nhớ con đò nhỏ
Và bờ mương, bến nước chiếc cầu tre
Nhớ hoàng hôn vương vấn phía sau hè
Khói thổi cơm chiều bay lên mái lá
Nhớ đồng lúa cánh cò bay la lả
Nhớ tết về quần áo mới xênh xang
Nhớ những ngày lễ hội của đình làng
Theo đám rước trống chiêng cờ phất phới
Nhớ vườn cau có dây trầu quyến luyến
Quyện vào nhau và âu yếm bên nhau
Nhớ sân ga, chợ nhỏ, con đường làng
Nhớ mái trường ngày xưa tôi đi học
Quê hương ơi! Quê hương là lẻ sống
Tìm đâu ra những kỷ niệm ngày xưa
Việt Nam ơi! thương nhớ mấy cho vừa
Ôi thương quá, Việt Nam ơi, thương quá
2000

