Tác giả/Nhà thơ BẠCH CÚC.

. Sinh quán Thừa Thiên, Huế, Việt Nam
. Cựu học sinh Trung học Sao Mai, Đà Nẵng
. Cựu sinh viên Marymount College of Virginia
. Hiện cư ngụ tại Virginia, USA
. Các tác phẩm đã xuất bản:
– “Một Ngày Rồi Cũng Qua” (2001)
– “Tuyển Tập Thơ của 6 Tác Giả” (2005)
– “Những Gì Còn Lại” (Tuyển Tập Thơ Nhiều Tác Giả, 2007)
– “Những Chuyến Đi” (Tuyển Tập Thơ Nhiều Tác Giả, 2010)
. Khoảng 40 bài thơ đã được phổ nhạc
. Hiện đang tiếp tục sáng tác và phổ biến thơ qua các websites: New Việt Art, Hồn Việt, VHNT.net.
. Cộng tác với: – Tạp Chí Thơ, Phố Văn, Diễn đàn vanchuongpn.
GIỮ ĐỜI AI TRÊN CÁNH HẢI ĐƯỜNG.
tôi đứng đây trong cơn khát của ngày hạ nóng
mặt trời đỏ, đỏ ối cánh Hải Đường
nung chói mờ đôi mắt
con diều hâu mỏi cánh ngồi trong gió
chờ ngọn núi cao che lấp đoạn đường dài
tôi vẫn còn đó nhìn chiều mang đi ánh sáng
cánh Hải Đường rơi khỏi tầm tay
hững hờ, xao động…
quên đời đau vạn cổ
đã bao lần được về với những cơn mơ lạ
tôi chợt nhìn bóng mình dưới ánh mặt hồ
ngỡ mình là cánh Hải Đường lay mềm trong gió
mong manh, hư ảo…
tôi thả hồn với những ý tưởng tận đáy hồ sâu
lặng yên kiếp người
muôn đời làm đá cuội
mặc cho dòng nước đẩy trôi, hao mòn
mây vẫn còn bay
gió chưa ngừng thổi
buổi sáng, buổi chiều con đường dài vẫn thế
thẳng, cong vơi đầy
bỏ lại sau tôi những diệu kỳ
trong cơn mơ lạ đã xa…
cánh Hải Đường vẫn còn đỏ, đỏ ối
nung chói mờ đôi mắt tôi.
MƯA THU.
ba nốt cuối bài Autumn Rain của Giovanni chấm dứt,
đã đánh thức tôi về những giọt mưa thu ngoài khung
cửa sổ sáng nay,
niệm khúc đầu
hay niệm khúc cuối.
những giọt nước trong suốt như pha lê,
rơi nhẹ nhàng trên những chiếc lá đổi màu
tôi cảm nhận được tình mình,
long lanh, nhỏ xuống hồn theo về biển đêm…
đêm yên lặng…
đang chờ đợi ánh mặt trời buổi sáng
vạn dặm cách xa,
cách xa…giữa tầm tay níu vội
tôi nhận thức những giọt mưa thu này như một
sự chấp nhận tự nhiên của trái tim tôi.
nguội – lạnh…
hạnh phúc mong manh đã cho tôi niềm vui đến, rồi đi
lặng lẽ…theo thời gian như những chiếc lá đổi màu
ánh mắt nào đến từ lòng biển sâu?
vời vợi!
xa cách!
một thoáng, biến đi như loài sên hải đảo
giã biệt!
ngậm ngùi!
có lời nào trăn trối trên ngọn tình khổ đau,
hãy đem theo ba nốt cuối trong bài Autumn Rain
của Giovanni.
bây giờ:
đã ngủ yên trong trái tim tôi.
MÔT NGÀY RỒI CŨNG QUA.
Tôi gọi cuộc đời
Trong những luống thơ
Với những lời tự tình
Tự đáy hồn phiêu lãng
Tôi nói về cuộc tình
Trong những ngày mưa
Ướt đẫm trái tim khô
Đã tan thành hư ảo
Tôi hái một nụ hồng
Chưa phai tàn hương sắc
Giấc mơ nào mật ngọt
Hạnh phúc nào đắng cay
Tôi níu kéo cuộc tình
Cho tim hồng máu đỏ
Dòng mưa nào đã khô
Rạn nứt cõi linh hồn
Tôi nghĩ về cuộc đời
Một ngày rồi cũng qua
Tôi đếm sợi tóc mình
Có rơi từng sợi bạc …
NGƯỜI TRỞ VỀ THÀNH PHỐ.
Người trở về thành phố
Mang theo dòng sông nhỏ
Vắng bóng ánh đèn đêm
Một lần u tịch, dế than
Người trở về thành phố
Ngoảnh mặt mà bước đi
Quạnh quẽ dòng sông cạn
Một lần hơi ấm, trăng tàn
Người trở về thành phố
Nụ cười tắt trên môi
Dấu kín tiếng thở dài
Một lần miên viễn, chia đôi
Người trở về thành phố
Lặng im dòng sông nhỏ
Mặt trời đã khuất xa
Một lần bóng tối, đơn côi
Người trở về thành phố
Lãng quên dòng sông nhỏ
Cuốn theo kỷ niệm buồn
Một lần chia xẻ, tình vui.
GÓC HẸP TÌNH TA.
Hãy tưởng tượng ra em,
Trong góc hẹp của một thành phố cũ,
Những nhánh lá đâm chồi, trổ nụ
Ngát hương quyện theo gió
Ấm áp của mùa xuân
Ở đó em đã thở, ăn, và sống
Theo tháng ngày …
Không gian và thời gia sẽ trở mới
Quanh em
Nhưng hoài cảm vẫn riêng một góc trời
Em, ngày nay dòng đời như mây và nắng
Em, ngày xưa, gánh nặng trong tim của tình câm
Chơi vơi và thoát thai thành đá cuội
Hãy tưởng tượng ra em,
Góc hẹp của tình ta,
Du ái
Khắc khoải như một chiều vàng
Vương tơ ngày lộng gió
Đã hụt hẫng theo trăng
Em, hãy ca ngợi muôn trùng vì
Tình ta như bức tranh thủy mạc
Phai lạt muôn sắc màu
Vô tri và ngũ giác, vì
Tim em là đốm lửa,
Soi sáng ngũ tạng người
Quên đi lời đá cuội
Hãy thở, ăn, và sống
Là mùa xuân trổ hoa
Cho nắng về góc hẹp
Sưởi ấm lại tình ta
NGÀY TRĂNG.
Tôi biết em đến khi lòng chờ rạng đông
Vầng trăng chưa ngủ trên đỉnh đồi quạnh vắng
Soi rõ bóng em
Trổ úa một đêm dài
Em gọi mặt trời sưởi ấm trái tim
Đơn côi, se lạnh
Tôi nghe tiếng em cười
Âm vang từ một dòng suối
Thì thầm quyện gió mây trôi
Em đến như chim trời cuối bóng
Em về như hồn vỡ ngày trăng
Tôi ru em những đêm dài gọi nhớ
Ngập phủ linh hồn thoát thể tìm nhau
Em bên kia, dòng đời tôi bên đó
Có nắng vàng, mưa lạnh chiều rơi
Gửi cho em lời thơ dại ban đầu
Nghe tình nhớ chơi vơi mùi hương cũ
Tôi biết em đi nhưng lòng em trở lại
Ngày đợi em về in rõ dấu đường xưa
Em biết chăng em?
Hồn tôi mong ngóng
Rũ cánh vai gầy, ươm tháng lạ ngày trăng.
NHỮNG BÀI THƠ TÌNH KHÔNG ĐOẠN KẾT.
Những bài thơ tình tôi viết
Đã hủy hoại thung lũng trái tim
Trong vũng buồn lặng lẽ
Cô đọng,
Những tuyệt diệu của linh hồn
Một thời khi nụ hồng mới nở
Một thời của những đêm đầy sao
Một thời khi tâm hồn biết khổ lụy
Bởi khói tình mong manh
Hấp hối,
Con đường của thời gian sẽ khuất
Bóng tàn của mặt trời cũng sẽ trôi
Những người tình theo gió ra đi
Để lại,
Trong tôi hình hài héo úa
Xin hãy đừng yêu và đừng nhớ
Xin hãy đừng mong và đợi chờ
Xin hãy thờ ơ trong khắc khoải
BởI một lần rung động
Chơi vơi,
Và một ngày nào đó
Những bài thơ tình tôi viết
Sẽ không còn đoạn kết.
CHÂN DUNG.
Tôi vẽ mình trong gương
Nét phôi pha nhạt nhòa
In bóng mình trong mắt
Ẩn dấu nỗi sầu riêng
Tôi vẽ mình trong gương
Tô đậm một nét mày
Cho cong đời dốc thẳng
Nghiệt ngã cõi trần ai
Tôi vẽ mình trong gương
Tô môi một điểm hồng
Quên đời là bóng tối
Rạng rỡ tàn dung nhan
Tôi vẽ mình trong gương
Soi ánh mắt lạc thần
Cơn mơ nào chưa tỉnh
Cơn mộng nào chưa tan
Tôi vẽ mình trong gương
Bức chân dung tượng hình
Ngỡ mình là cái bóng
Biến dạng vào hư không.
HÃY QUÊN ĐI NHỮNG LỜI TÌNH TỰ.
Em,
Có những điều tôi không nói ra
Ngọt ngào như cánh đồng lúa chin
Bang khuâng như những chiều mưa
Nhẹ buồn như những chiều tắt nắng
Tôi biết em xót xa
Như những lần em thấy
Như những lần em nghe
Như những lần em khóc
Tiếng thở dài của loài côn trùng ăn đêm
Rã rời, vô vọng
Em đến với tôi bằng những lời tình tự hồng hoang
Mở ngõ
Lối thiên đàng hư ảo, thoát tục
Tự đáy lòng đê mê nhập thể
Em,
Hãy quên đi những lời tình tự
Hôm qua
Khi tôi thấy niềm vui lịm chết
Và mặt trời không còn ngủ yên trên lá
Cho giọt nước mắt
Không bị dòng mưa cuốn trôi
Em,
Hãy hát cho tôi nghe
Lời ca từ lòng sâu của trái tim em
Trở đời hạnh ngộ
Vì tôi muốn ngủ yên cho hồn mình thoát thể
Tôi sợ nhìn ánh nắng trên cành lá hôm qua
Cho giấc mộng mình tan vỡ
Em,
Hãy quên đi những lời tình tự
Vì ngày qua đã mất
Con đường trước mặt
Đưa tôi và em về bên trời
Hai lối phân chia …

