Nữ thi sĩ Vương Hồng-Ngọc.

Tên thật /Bút hiệu: Vương Hồng-Ngọc
Sinh quán: Biên Hòa – Nam Việt Nam
Vượt biển 1985, qua các trại tị nạn Thái Lan, Nam Dương.
Hiện cư ngụ và làm việc tại Seattle-Washington, Tây Bắc Hoa-Kỳ
Thơ văn đăng rải rác trên vài tạp chí Văn Học Nghệ Thuật và liên mạng
Tác phẩm in chung:
– Hoa Nắng – Thơ, Phụ Nữ Việt (2007)
– Muôn Hồng Nghìn Tía – Văn, Phụ Nữ Việt (2009)
– Duyên Thơ Xướng Họa – HNND xuất bản 2011
… ở lại …nhé tình!
chắc là lạnh lắm phải không
về làm chi giữa bão giông tuyết đầy
lấy gì để đón Xuân đây
nơi này là xứ mưa bay sương mù
mưa lâu thành tiếng đời ru
quanh năm tưởng chỉ có Thu bốn mùa
hồn thì đẫm mãi giọt sa
nên Thơ ngại ướt. bước qua không vào
nắng xưa cũng lạc phương nao
nên đâu hoa thắm mà chào đón Xuân
hữu duyên hay tại nợ nần
mà thiên lý vẫn hồng trần thăm nhau
thì xin thả chút nắng đào
Cõi tôi có được chút màu hư không
thả dùm thêm chút mơ hồng
cho Thơ tôi chút sắc không ảo phù
rồi thì cũng chỉ phù du
thôi Xuân ở lại thiên thu, nhé… tình!
Vương Hồng-Ngọc
2. Băng Giá.
Vào Đông ơn trời độ lượng
Rải hết hoa tiên xuống trần
Hoa bay vờn như bướm lượn
Lao xao trong tiếng vỡ câm
Bao giờ buồn như hoa tuyết
Vô tư thanh thản nhẹ rơi
Những đóa vô ưu trắng mượt
Đời là một thoáng rong chơi
Ngọn gió Đông về giá buốt
Bàn tay năm ngón thêm gầy
Vói hoài không chạm hạnh phúc
Phù du như hoa tuyết bay
Tuyết rơi đẹp lắm hôm qua
Để lại con đường băng đá
Em đang níu giữ chân mình
Như bước trên tình băng giá
Hàng cây co ro trước ngõ
Cành khô ôm khối giá băng
Có hờn mùa Đông se sắt
Mà lệ thành đá chảy quanh
Đông về mỗi mùa thêm lạnh
Bàn tay nhớ một bàn tay
Vai gầy nhớ hơi thở ấm
Tiếng “em!” giờ đã xa xăm.
Vương Hồng-Ngọc
3. Chung khúc đoạn trường.
Sương mù hay khói thuốc
Vẽ ảo một góc đêm
Phả mờ màu mộng ước
Hồn sông núi chông chênh
Có đời chim gãy cánh
Hát mãi điệu kinh buồn
Có dòng sầu cung kiếm
Vọng hoài tiếng vó buông
Dặm xa sầu đã mỏi
Cuối đường có ai chờ
Cội tình ngày thêm cỗi
Bến đợi cứ lở/bồi
Trắng một đời mộng ước
Hai nỗi sầu pha sương
Nhánh sông đời riêng ngả
Cùng chung khúc đoạn trường
Vương Hồng-Ngọc
4. Hương huyền thoại.
(Quỳnh Hoa2)
Huyền bí cõi nào em bước ra
Kiêu sa tha thướt áo lụa ngà
Nhuỵ lòng em ướp hương huyền thoại
Huyễn hoặc làn hương ảo dáng hoa
Tiếng thở em hay tiếng thời gian
Tâm em rung khúc nhạc tịnh an
Toả sáng đài gương nâng gót ngọc
Nét ngời kỳ diệu phút đăng quang
Nữ hoàng – em đẹp nhất đêm nay !
Hoa mộng gì trong giấc liêu trai
Hương lòng trọn gửi đêm trần thế
Một thoáng phù du lại trở về
Hồn em lãng mạn với sao trăng
Hay ngại áo trinh vướng bụi trần
Sao chỉ đến, đi, trong đêm vắng
Bình minh về không kịp tiển chân
Vương Hồng-Ngọc
5. Nắng Xưa Theo Hạ Về.
Nắng xưa theo Hạ về
Man mác một trời quê
Em nỗi lòng phượng vĩ
Còn đỏ mắt chia ly
Nắng xưa trên đất lạ
Vàng óng màu rạ khô
Thoảng quanh hương lúa chín
Quê thơm một góc hồn
Nắng xưa hanh đường vắng
Kẻo kẹt buồn võng đưa
Óc eo tiếng gà trưa
Ngày Hạ em xao xác
Hạ choàng áo hoàng điệp
Thênh thang vạt lụa vàng
Cánh ve sầu ngày cũ
Động góc hồn kêu vang
Dáng xưa theo Hạ về
Xiêm y hoa lựu đỏ
Lời tình xưa trở giấc
Mùa Hạ em quắt quay
Vương Hồng-Ngọc
6. Nén hương cho Tháng Tư.
Gió tháng tư về trời lành lạnh
Chắc các vết thương lại râm đau
Chừng như dấu cắt còn âm ỉ
Mùa về rưng rức nỗi Xưa. Sau
Tháng Tư nghe trùng trùng bão động
Người đi tìm sống giữa biển Đông
Những bàn tay mỏi. mòn vẫy gọi
Tuyệt vọng buông đời giữa cuồng phong
Tháng Tư giẵm lên nhau mà chạy
Biển người hối hả ngược trời Nam
Tiếng đạn tiếng bom gào tiếng khóc
Hỗn mang điạ ngục giữa trần gian
Tháng Tư lòng mừng ngưng tiếng súng
Sao lệnh tan hàng nghe rát tim
Tiếng ngựa rã bầy kêu thống thiết
Động hồn sông núi dội rừng thiêng
Tháng Tư ngọn cờ buồn kéo xuống
Tức tửi thở hơi cuối đời nhau
Tiếng súng giữ thành buông tiễn biệt
Một dải giang sơn nhuộm đẫm màu
Bóng ngã nghẹn lòng rời yên ngựa
Lặng đếm đời mình giữa rừng sâu
Để lại những đôi vai gầy guộc
Gánh đời. Tay vuốt giọt mưa mau
Tháng Tư ngậm nghe niềm tủi nhục
Vận nước ai bày đến trắng tay
Hấp hối Sài Gòn giờ bức tử
Vết đen lịch sử thuở nào phai
Lúc mảnh cơ đồ liền một dải
Là khi muôn ngả rẽ dòng. Trôi
Khóc con lên núi con xuống biển
Lệ Mẹ Âu Cơ chảy đến giờ
Tháng Tư tưởng niệm niềm đau lớn
Thăm những linh hồn chưa ngủ yên
Thắp nén hương lòng dâng sông núi
Thấy lá cờ đau vẫy hồn thiêng
Vương Hồng-Ngọc
7. Nợ tang bồng.
Sông núi lượn hình chữ S cong
Việt Nam hào kiệt rạng trời Đông
Khai hoang lập quốc dòng Hùng Việt
Bình địa an dân giống Lạc Long
Bất khuất tung xiềng thời lệ thuộc
Quật cường bẻ xích thuở cùm gông
Hồn thiêng bay khắp trời Âu Á
Dựng lại màu cờ trả núi sông
Vương Hồng-Ngọc
8. Thăm giùm em.
Người có về quê cũ
Thăm giùm em chốn xưa
Dòng sông bao mùa lũ
Bờ bến lở, bồi chưa ?
Con đường lá me xưa
Bóng in dấu hẹn hò
Giùm em. đi một đoạn
Ngắm lại vạt nắng thưa
Thăm giùm em quê ngoại
Tháng này trắng vườn sau
Mượt hoa cau hoa bưởi
Thở giùm hương ngọt ngào
Gửi theo lòng hương khói
Thắp lên mộ song thân
Nổi trôi đời dâu bể
Tội để lạnh mộ phần
Hôn giùm nền đất mẹ
Chạm giùm vách núi cha
Ôi quê hương một thuở
Theo mãi bên đời ta
Thở giùm em vạt nắng
Nồng hương đất quê mình
Thương phận đời mưa lũ
Bao giơ hết điêu linh!
Vương Hồng-Ngọc
9. Thu hẹn.
Hôm nay đến hẹn với Thu vàng
Tô nhẹ môi hồng chút điểm trang
Buộc lỏng khăn choàng đùa gió lộng
Thả suông sóng tóc vói mây ngàn
Khoác thêm lớp áo phòng mơ lạc
Thắt lại giây hài giữ bước hoang
Sắp vội vào tim vài mộng nhỏ
Mượn Thơ dăm chữ dắt theo đàng
Vương Hồng-Ngọc
10. Xây mộ tình.
Còn dăm ba con chữ đây
Cho em hùn vốn cùng xây mộ tình
Nỗi buồn thế kỷ tuổi mình
Làm bia đá khắc bóng hình quê hương
Hồn còn tan tác muôn phương
Thơ còn khắc khoải bên chương sử buồn
Bao giờ mạch trổ dòng tuôn
Sóng muôn năm cũ về nguồn hồi sinh
Hình kia trở lại bóng mình
Lời thơ hoá rượu chuốc tình đôi ta
Đầu nguồn rượu tiễn quan hà
Cuối sông nhấp chén hoàng hoa với người
Vốn em chữ nối mộng rời
Lời thêu hoa gấm trải ngời gian san
Vương Hồng-Ngọc

