Tác giả, ca sĩ, họa sĩ DIỄM CHÂU.

. Tên họ: Nguyễn Thanh Hương, bút họa: Cát Ðơn Sa. Gốc Ðơn Sa, Quảng Bình. Di tản qua Hoa Kỳ tháng Tư , 1975
. Từng học trường Sao Mai, Đà Nẵng & Saint Thomas, Sài Gòn
. Giọng ca chính trong ca đoàn nhà thờ chính toà Ðà Nẵng,và sinh hoạt văn nghệ trong khuôn viên trường.
. Viết văn năm 17 tuổi, trên báo Phụ Nữ Mới, Phụ Nữ Ngày Mai ở Sài Gòn.
. Sau khi định cư, Cát Đơn Sa đã sinh hoạt ca hát lấy tên Diễm Châu, ra mắt cuốn băng đầu tiên “Ðiệp Khúc Tình Yêu” năm 1984
. Nguyên chủ nhiệm các báo Phụ Nữ Mới, Nàng, Phụ Nữ Thời Nay Hải Ngoại
. 1995 kết hôn với hoạ sĩ, điêu khắc gia ViVi Võ Hùng Kiệt
. Năm 2004, khởi nghiệp vẽ theo năng khiếu tự nhiên
. Ðã xuất bản 4 tập truyện dài & 2 tập truyện ngắn, với sự cộng tác của nhiều văn thi sĩ tên tuổi, dưới chủ đề “Tác Giả & Tác Phẩm” từ năm 2001
. Thực hiện 15 CD & Cassette Tình Ca, Quê Hương, Thơ Nhạc Giao Duyên
. Có trên vài trăm truyện ngắn, rất nhiều tranh và các tác phẩm mỹ thuật trong đời sống, được sáng tác hàng ngày
. Thường xuyên đi triển lãm chung với phu quân, dưới chủ đề cặp đôi họa sĩ: “Sắc Màu Họa Sĩ Việt Nam” năm 2012 . Triển lãm lần thứ 11 tại Portland, Oregon cùng hội HSVN tại OR.
. Được chính quyền Quận Cam trao bằng khen trong lần tổ chức “Sắc Màu Họa Sĩ VN # 9” thành công nhất tại hải ngoại trong 34 năm qua, vào cuối tháng 11 năm 2009, tại Santa Ana, California USA.
. Đang cộng tác với tuần báo Vietnamerica tại miền Nam California và nhiều báo chí cũng như các trang Web trên toàn thế giới.
. Đang thực hiện trang Web bất vụ lợi chuyên về nghệ thuật, hội họa kể từ năm 2006 đến nay, mang tên: www.hoasivietnam.com.
. Thành viên của diễn đàn vanchuongpn.
Tình Người
* Diễm Châu (Cát Ðơn Sa)
Trinh biết ông Ninh qua lần đi tham dự một buổi đại hội thường niên của dòng Ðồng Công, ở một tu viện nằm khá xa New York, thuộc tiểu bang Missouri, nhìn trên bản đồ nước Mỹ, thì nó ở ngay gần chính giữa trung tâm…
Ðó là một ngày hè nóng như thiêu, khí hậu oi bức và không có mưa, nhưng cũng có chút gió, nhiệt độ ở mức xấp xỉ trên 90 độ… Trinh gặp ông vào trưa thứ năm, khi ông đang đứng sắp hàng mua thức ăn mang về lều cho các con.
Khi chờ đợi tới phiên, Trinh và ông đã trao đổi vài ba câu chuyện. Cũng bởi giọng nói của ông nghe có âm hưởng giống vùng đất miền Trung, nơi ba má Trinh ở…
Khi tới phiên mình, Trinh phải giúp ông cho nhanh, vì ông hiểu tiếng Mỹ chậm chạp, mà cô bé lấy “order” cũng không rành tiếng Việt, nhất là giọng Huế của ông rất khó đoán, trong lúc cái “line” những người đợi phía sau đang nôn nóng chờ tới phiên… Chính người lớn khi nghe ông nói lí nhí cũng chẳng hiểu ông muốn gì, huống chi là cô gái trẻ tuổi nầy!
Trinh hỏi ông và giải thích lại với cô bé, cùng người Việt mà lại thông dịch tiếng Việt cho nhau! Trinh quen với ông như thế. Khi phần ăn mang ra, ông ôm không hết, nên thức ăn trên tay cứ chực rớt xuống, Trinh lại phải tiếp tay khuân về lều cho ông.
Vừa đi, ông vừa nhe răng ra cười, vẫn phát âm khó nghe:
– Cám ơn cô hỉ… chỗ tui hơi xa…
Trinh lắc đầu trả lời:
– Không có chi… đi bộ một chút cho giãn gân cốt…
Ði vòng ra phía sân sau, lều của gia đình ông ở tuốt luốt ngoài cùng, tại đây xa nhưng bù lại có cây cối, trú dưới mấy thân cây to lớn, cũng đỡ bị ánh nắng chiếu vào người gây nóng rát…
Thấy ông về, mấy đứa con còn nhỏ chạy ùa ra:
– Ba về… sao ba đi lâu rứa ba?
Ông xoa đầu đứa con gái, giải thích:
– Người ta đông quá, mình phải sắp hàng chứ sao.
– Con đói….
– Có đồ ăn rồi, chúng con chào cô, rồi vô ăn.
Lũ nhóc lao nhao chào… Mấy gói đồ ăn được bỏ lên tấm bạt màu xanh trải dưới đất. Xem nào, Trinh đếm được cả thảy có tới năm đứa nhỏ vây quanh, đứa lớn nhất là con gái, khoảng 12 tuổi.
– Ông có mấy cháu?
– Tui có sáu đứa.
– Thiếu một đứa ở đây? Chắc là đi đâu với bà xã của ông phải không?
Ông lắc đầu:
– Dạ không, hai mẹ con hắn ở nhà. Nó là đứa nhỏ nhất, mới có sáu tháng.
Trinh ngạc nhiên:
– Ủa, sao bà ấy không cùng đi với ông?
Khuôn mặt ông Ninh tối lại, ông ưu tư:
– Ði không nổi cô ơi… mạ hắn bịnh nặng…
Trinh tò mò:
– Bịnh gì?
Ông Ninh ấp úng… giọng ông có vẻ lạc đi:
– Ung thư!
Trinh kêu lên:
– Trời đất!
Thốt nên hai câu đó xong, Trinh nhìn mấy đứa trẻ… tội nghiệp chúng nó quá! Còn nhỏ mà đã không có người chăm sóc.
Con chị lớn tên là Mây không khôn lanh gì cho lắm, thua con em kế 9 tuổi, có cái tên nghe lạ tai là “Thạch Ðộng”. Nhưng con bé Mây tuy lù đù, lại có vẻ thương em út vô cùng. Khi ăn cơm, nó biết lấy mấy cái chén ny lông chia đồ ăn đồng đều cho các em, biết xé thịt ra từng miếng nhỏ, đút cơm rót nước cho hai thằng cu bé nhất.
Ông Ninh cũng ngồi xuống tấm bạt, mời:
– Cô cùng ăn cho vui.
Trinh nghe mùi thơm của thịt nướng bay lên, tuy hơi đói bụng nhưng lắc đầu vì nàng sẽ về ăn với chồng con:
– Cám ơn ông… cha con nó đang đợi tôi ở đàng kia. À, cô có cái nầy cho thằng Út.
Thằng Út khoảng 3 tuổi, nó khá xinh xắn, nét mặt tròn ngộ nghĩnh nhưng hơi dơ một chút, đang ngồi ở một góc tròn xoe mắt nhìn chăm bẳm vào Trinh nãy giờ.
Trong túi Trinh đang có một con khỉ đánh xèng, vặn giây thiều lên thì nó đập hai cái nắp vào nhau khá thú vị! Món đồ chơi nầy là của con gái Trinh, Tí Ti, lớn hơn thằng cu Em một chút. Trinh lôi con khỉ ra, đưa cho thằng bé, nó chưa kịp giơ tay lấy, thì bị thằng anh xông vào cướp mất.
Thằng anh “ăn cướp” được con khỉ, lật đật chạy ra một góc vặn giây thiều lên chơi ngay. Cu Út nhìn theo mếu máo, nhưng không làm dữ như trẻ con thường phản ứng. Nó đứng tại chỗ chớp mắt nhìn Trinh như cầu cứu…
Bố nó nạt:
– Cu Anh, trả lui cho Cu Em, không thôi chị Thạch quất cho mấy roi chừ!
Bàn tay con bé Thạch Ðộng đưa lên hăm doạ, nhưng thằng cu Anh tỉnh bơ không cần biết, vẫn cắm cúi chơi… Bỗng cu Em đứng lên, đi lại gần rồi bất ngờ ôm lấy chân Trinh, kêu lên:
– Mẹ… mẹ… xương (thương)…
Ngạc nhiên và bối rối, Trinh ngồi xuống, ôm lấy thằng bé:
– Ô… con lầm cô với mẹ hả?
Thằng bé vẫn ôm lấy Trinh… Ðầu óc Trinh hoang mang nhiều câu hỏi… Hay là nó thấy Trinh có đồ chơi? Hay là nó muốn có quà nên mới ôm như thế nầy? Nhưng chắc là trí tưởng tượng của Trinh đã đi quá xa vì nó còn bé tí, thì biết gì mà mưu mô chứ!
Ông Ninh sợ Trinh bị thằng bé bám vào dơ quần áo, bèn kéo thằng cu con ra:
– Xấu tề… Có phải mạ mi đâu mà ôm… thằng ni tầm bậy quá… coi chừng lại làm nhớp hết quần áo của cô…
Trinh vội ôm lấy Cu Em:
– Ồ, không sao… thôi, để cô kiếm cho con đồ chơi khác nhé.
Nói xong, Trinh chợt nghĩ “hay mượn ông Ninh thằng bé nầy trong chốc lát, đem về lều mình cho nó lựa đồ chơi”. Nghĩ là làm, Trinh ướm lời:
– Ông có thể cho cháu về lều của tôi chơi với con gái tôi được không?
Khuôn mặt ông Ninh thoáng ngần ngại:
– Sợ hắn làm phiền cô?
– Không sao… để tôi giữ cháu bé cho ông nguyên ngày, ông có thì giờ đi đây đi đó, tối nay tôi sẽ đưa cháu về…
Thế là con chị Thạch Ðộng lôi túi quần áo, tính tìm đưa thêm một bộ đồ cho cu Em thay, nhưng ngừng tay khi nhìn thấy đồ thằng bé nhăn nhúm, lại có vẻ không được sạch sẽ cho lắm… Trinh vội cản:
– Ðược rồi, nhà cô có quần áo cho cu Em mặc, không sao đâu.
Nói vậy, bởi con gái Trinh nó giống như một thằng con trai, tối ngày ưa mặc đồ cũng như mấy thằng “tomboys”, bận áo đầm nó không chịu… mà ông xã và Trinh là cha mẹ nó cũng ưng có một đứa con trai, nên mới nhìn, ai cũng tưởng Tí Ti là bé trai.
Ông Ninh bảo Thạch Ðộng:
– Con đi theo cho biết lều của cô hỉ, với lại coi thằng Cu Em hắn có chịu không, hễ hắn khóc thì dắt em về…
– Vâng, tôi cũng tính như thế…
Trên đường đi, thằng cu Em không chịu cho chị cõng, mà nó tụt xuống đất, nắm lấy tay Trinh bước đi rất mạnh dạn, chứ không phải nắm tay chị nó.
Con bé Thạch Ðộng cười toét miệng:
– Thằng nầy nó thích cô rồi, trước đây ít khi nó cho ai đụng tới.
Trinh thích thú:
– Thật sao! Vậy là dám cô sẽ sinh thêm con trai đó.
– Dạ.
Ngang qua gian hàng thịt nướng, cả bọn lại hít hà thích thú cho dù con bé Thạch Ðộng cũng đã ăn một ít lúc nãy, Trinh kéo hai đứa vào trong gian hàng, mua thêm hai phần ăn, ít bánh trái rồi mới về lều.
Con gái Trinh thấy Cu Em đến, lập tức đem hết đồ chơi ra khoe, rồi hai đứa xáp vào với nhau quên cả cha mẹ và tất cả. Vợ chồng Trinh và Thạch Ðộng vừa ăn vừa nhìn hai đứa nhỏ, chúng chơi với nhau như hai anh em, Tí Ti ăn mặc giống con trai, khuôn mặt nó hào hứng thấy rõ.
Trinh bắt hai đứa phải ăn cho hết phần của mình mới được chơi tiếp. Không nghe lời thì cu Em phải đi về. Lời doạ vô cùng hiệu nghiệm, hai cái miệng nhỏ chóp chép vừa ăn vừa bi bô với nhau rất dễ thương.
Nhìn hai đứa bé trước mặt, Trinh thầm nghĩ phải chi có vài đứa như thằng cu Em là con trai mình thì hay biết mấy! Như vậy thì Trinh khỏi phải chờ đợi để sanh thêm một thằng cu, mà hai vợ chồng đều cố gắng hết sức, nhưng chưa hề thấy động tĩnh!
Ngồi một lát, con chị Thạch Ðộng từ giã ra về. Nó gọi thằng Em:
– Nè, chị về nghe… Cu ở đây chơi với Tí Ti nghe…
Thằng bé nghe chị nói, vẫn cắm cúi đẩy chiếc xe tăng, miệng nói “bye” một cách thản nhiên, làm cho cả nhà buồn cười.
Cho chúng chơi với nhau một lát, rồi Trinh lấy hai bộ đồ, sửa soạn đưa hai đứa đi tắm. Cu Em là con trai, nên dù thua Tí Ti gần một tuổi, mà nó cũng cao bằng, nên mặc đồ chung cũng được, vì Trinh đã lựa quần sọc cho chúng nó.
Tim cũng hào hứng tham gia việc lo lắng cho Cu Em cùng với vợ, anh chàng có vẻ khoái thằng Cu Em thật sự, nhìn nó hay lắm cơ, nhỏ tuổi hơn Tí Ti, mà lúc nào cũng làm như là anh lớn không bằng! Tim cười:
– Anh đi với em, có gì phe con trai cần thì đã có anh.
Thật vậy, Trinh đã quên mất điều nầy, dù Cu Em còn nhỏ, nhưng nó là con trai. Thời buổi nầy có người săn sóc con nít giúp mình một tay, thì cũng đỡ hơn là phải đánh vật với hai đứa con nít một lúc!
Mà Trinh cũng muốn cho ông chồng mình có tinh thần trách nhiệm, để sau nầy nếu sanh thêm một đứa con, thì ông sẽ biết kinh nghiệm mà giúp.
Một lúc sau, họ gặp lại nhau. Tim và Cu Em tóc tai thẳng thớm, áo quần sạch sẽ, mặt mày sáng sủa, nhất là Tim lại bày vẻ chải tóc ngược lên cao cho thằng Cu Em, với một chút keo xịt, nhìn nó giống như một ông chủ con người Ý! Rất là “cute”.
Nhìn đồng hồ cũng đến giờ cơm tối, họ lại đưa nhau đi tìm hàng quán nào có bán những món khoái khẩu để ăn.
Phải nói rằng đây là một buổi Ðại hội họp mặt hàng năm ở miền Trung Tây nước Mỹ của dòng Ðồng Công, tổ chức khá qui mô từ mấy chục năm nay, vì có hàng quán, chương trình văn nghệ và những buổi thuyết giảng đầy lý thú cho giới trẻ lẫn giới cao niên… lúc nào cũng thu hút đông đảo khách thập phương người Việt, cũng có một số ít khách ngoại quốc tham dự, có khi lên đến con số 80 ngàn người.
Vợ chồng Trinh là một trong số đó, dù sinh sống tận New York, nhưng năm nào nghe tin tức về Ðại Hội qua ông bác ruột đang sống gần đó, cũng hội ý nhau đi hay không. Ðây là lần đầu tiên gia đình Trinh đến, vì con gái đã lớn, công việc thì cũng đâu vào đó, và biết đâu cơ hội nầy có thể gặp lại tụi bạn cũ, hay bà con nên đi cho biết.
Khi tới nơi vào sáng ngày thứ năm, cả ba đều thích thú nhìn thấy khu lều trại, thiên hạ qua lại tấp nập, hàng quán vang lên những lời chào mời như ngày hội, nhất là những mùi thức ăn thoang thoảng trong không khí… có đủ thứ khó kiếm như cháo lòng, dồi heo, bê thui, giả cầy… nghe nói ngày thứ sáu càng đông vì người ta đến nhiều hơn.
Gia đình ông bác đã có kinh nghiệm về những buổi đại hội nầy, nên bác đã cắm sẵn giùm cho Trinh và Tim một cái lều kế bên gia đình bác, dưới một gốc cây lớn, cành lá xum xuê, chỗ ở rộng rãi, thoải mái.
Trinh mang theo tấm nệm lớn và Tim mượn đồ bơm hơi của bác để thổi phồng tấm nệm lên, đi chơi về mệt là nằm lăn lên đó. Chiếc quạt máy nhỏ bác cho mượn quá quý trong lúc thời tiết nóng nực ở đây.
Thằng Cu Em quấn quýt bên Tí Ti không rời. Hai đứa say mê bày trò chơi với nhau, chúng ăn uống, nói chuyện gì mà người lớn nghe ríu rít như chim… không hiểu… nhưng đại để là rất biết nghe lời bố mẹ để ăn cho xong, rồi mới được chơi.
Ðến tối, khoảng chín giờ Trinh nhắc thằng Cu Em chuẩn bị đi về, thì nó không chịu, lật đật leo lên nệm, chun vào tấm ra nằm cạnh Tí Ti để ngủ. Trinh biết là nó không muốn về.
Nghĩ ngợi một chút, Trinh chờ hai đứa nhỏ ngủ xong, mới nhờ bác để ý canh chừng giùm một chút, để hai vợ chồng tản bộ đến lều của ông Ninh, báo cho ông biết là Cu Em sẽ ở chơi thêm ngày mai, vì nó không chịu về.
– Nếu ban đêm cháu có phá quá, cô cậu cứ kêu, tui sẽ đưa hắn về.
Nhưng đêm đó Cu Em ngủ yên cho tới sáng. Nhờ có tấm nệm King size, thì cũng không chật chội hay hề hấn gì.
Sáng hôm sau, khi không gian còn im lắng, thì Cu Em đã thức dậy, nó loay hoay một chút rồi ngồi lên nhìn. Trinh đã thức khi nó mới ngồi lên nhưng nằm im xem nó sẽ làm gì. Trinh thấy nó quay nhìn mọi người trong lều, sau đó nhẹ nhàng bò lại gần Trinh, rồi nằm xuống ngay sát bên nàng, khiến Trinh vô cùng cảm động. Thật là tội nghiệp cho thằng bé! Mẹ nó bịnh, lại còn có đứa em nhỏ hơn vì vậy Cu Em thiếu sự ôm ấp của người mẹ.
Ngày hôm qua, Trinh đã dành cho nó nhiều âu yếm của tình mẫu tử, con bé Tí Ti thì đã có bố thương yêu bên cạnh, nên Trinh dành vòng tay mình cho Cu Em… Thằng nhỏ thích lắm, cứ thỉnh thoảng lại ngừng chơi, chạy đến hôn Trinh một cái.
Cứ thế mà Cu Em nó ở lại với Trinh trong những ngày cắm trại. Ông Ninh cũng thường hay gặp gia đình Trinh ở nơi một quán ăn nào đó, do nàng mời và lựa chọn.
– Ông mang các cháu cùng ra đây nhé.
Vì nàng nhìn thấy cả thùng mì gói hay nồi cơm nấu trên bếp gas với mớ thịt hộp mua ở chợ Mỹ, mà ông đem theo cho đỡ tốn tiền nhà hàng. Dù Trinh đã nói như vậy nhưng ông Ninh rất tế nhị, ông không muốn đàn con đông đúc của ông làm rộn túi tiền của Trinh, dù vợ chồng nàng nói thế nào ông cũng không nghe.
– Thì hôm mới đến đây gặp cô, tui cũng cho mấy đứa hắn ăn hàng một bữa rồi. Mình ăn ở nhà lành mà đỡ tốn hơn, cô ơi…
Có Trinh giữ hộ cho một đứa con nhỏ, ông Ninh cảm thấy thoải mái. Ông chỉ hơn chồng Trinh vài tuổi, nhưng nhìn ông già háp, cũng chỉ vì gia cảnh của ông có phần khổ sở.
Ngoài việc đi làm, ông phải xin thêm tiền trợ cấp ở sở xã hội, gặp phải bà nhân viên cùng màu da hách không chịu nổi, dọa nạt ông đủ điều, hạch sách và trì trệ đủ chuyện, nhiều khi ông nản, muốn dọn nhà đi chỗ khác. Ông nghe nói Cali là nơi cho nhiều trợ cấp, nhất là những gia đình đông con như ông nhưng ngặt là ông không có tiền để di chuyển, mặt khác, vợ ông đang bị căn bịnh dữ hoành hành.
Thôi thì cứ tới đâu thì tới… Trinh nghe ông kể chuyện mà aí ngại giùm cho ông. Nhưng biết phải làm gì bây giờ!
Ngày chia tay, Trinh bắt đầu thấy quyến luyến thằng cu Em. Bao nhiêu quần áo của Tí Ti, Trinh bỏ vào một bao ny lông cho cu Em hết. Cả cái máy chơi game nhỏ, chính tay Tí Ti cũng đưa cho mẹ, con bé cũng thích thằng cu Em như mẹ nó vậy.
Chuyến đi lần đó cho gia đình Trinh có nhiều kỷ niệm. Những tấm hình chụp chung với gia đình thằng cu Em, nhất là hình nó chụp chung với Tí Ti dễ thương vô cùng.
Nhiều khi nhớ thằng bé, nghe Tí Ti nhắc, Trinh bốc phôn gọi cho ông Ninh, để Tí Tí nói chuyện với cu Em, nhưng lạ một cái là số điện thoại nhà ông Ninh, Trinh không bao giờ liên lạc được. Lần sau cùng thì phôn đã bị cắt!
Rồi công việc làm ăn, thời gian cứ lừng lững trôi qua. Cả hai mẹ con cùng nhớ cu Em.! Vài lần, Trinh thử gọi cho vài người quen ở thành phố nơi cha con ông Ninh ở, hỏi thăm họ về gia đình ông Ninh, có bà vợ bịnh ung thư, có những đứa con ngộ nghĩnh… nhưng không ai biết!
Vậy mà đã hai năm trôi qua. Lần nầy, Tim cùng Trinh trở lại nơi đây, hy vọng gặp lại gia đình ông Ninh. Dù không phải là một tín đồ thuần thành ngoan đạo, nhưng với thế giới đời sống quá xô bồ như ngày nay, những thiên tai, chiến tranh, lòng hận thù của con người đối với con người, làm cho người ta kinh sợ, hoang mang, và đâm ra nghi ngờ tất cả những gì đang xảy ra chung quanh mình!
Dĩ nhiên, cũng như mọi người là phó mặc bản mệnh của mình vào tay đấng tối cao, làm lành lánh dữ hầu cứu rỗi phần linh hồn.
Ông Bác thì năm nào cũng đi dự đại hội Thánh Mẫu. Bác lại giữ giùm cho gia đình Trinh một cái lều, ở chỗ hàng năm thường ở, vì gia đình bác đến đây rất sớm, ngay thứ hai đầu tuần đã có mặt gia đình bác rồi.
Như lần trước, gia đình Trinh đến vào ngày thứ năm đầu tháng tám. Sáng sớm máy bay đã đáp xuống phi trường Springfield, Missouri, một người con Bác đi đón về Carthage là nơi đại hội diễn ra.
Sau khi sắp xếp trong căn lều xong, Tí Ti đã hối thúc:
– Mình đi tìm cu Em bây giờ hả mẹ?
Từ khi nghe cha mẹ nói đi Ðại Hội, Tí Ti cũng háo hức trong chuyện nầy, tối ngày nó lo chăm chút những món đồ chơi nhỏ, với ý định là cho cu Em, vì nó cũng nhớ thằng cu Em lắm.
Vẫn những gian hàng bán thức ăn của các giáo xứ qui tụ, trong chỗ bán thức ăn ngay khu đất mà người Việt họp mặt cắm trại đông đảo nhất.
Nhìn những căn lều trại nhiều vô số kể trước mặt, những gian hàng rộng lớn của các giáo xứ dựng lên để đón khách, như gian hàng vợ chồng Trinh đang đứng, mùi thịt nướng từ phiá trước lan toả bốc lên ngát mũi, mà lần trước, hình như cũng là quán nầy nơi Trinh gặp ông Ninh. Trinh vừa vui vừa mệt, vừa nóng lại hân hoan bởi có thể được gặp những người thân từ lâu không gặp, nhất là gia đình ông Ninh.
Khi đó thì một anh bạn bước đến ôm chầm lấy Văn một cách vui vẻ, và nụ cười tươi nở hết cỡ trên môi anh ta. Thế là quây quần chuyện trò. Trinh cũng vui vì bắt đầu gặp lại những người bạn thân quen.
Vừa nói chuyện, Trinh vừa đảo mắt nhìn chung quanh, hy vọng thấy bóng dáng ông Ninh, Thạch Ðộng, Mây, hay cu Anh, cu Em… nhưng hoài công. Khá lâu sau, khi đứng lên Trinh hơi thất vọng, nhất là bé Tí Ti buồn ra mặt.
Ði loanh quanh trong khu bán hàng, đi ăn buổi tối cũng không tìm thấy người muốn tìm! Trinh dắt tay Tí Ti vào nhà thờ cầu nguyện. Buổi tối, vì mệt, hai mẹ con ngủ một giấc cho đến sáng hôm sau, Trinh chợt thức giấc và nhớ đến buổi sáng năm nào, khi thằng cu Em bò lại gần và chui vào người mình ngủ, Trinh chợt nhớ nó day diết!
Từ khi gặp cu Em về, Trinh và Tim đã cố gắng để có thêm một em bé, và Trinh đã có bầu nhưng oái oăm thay, khi cái thai được năm tháng, nàng bị băng huyết, không giữ được đứa con, và đau đớn hơn là không thể có bầu được nữa! Trinh rất buồn về chuyện nầy, càng buồn càng nhớ tới thằng cu Em.
Số điện thoại ông Ninh cho sau đó bị cắt, không liên lạc được nữa. Nhà ông không xài Cell phôn. Vì thế Trinh chỉ cầu mong cho lần đi nầy gặp được thằng cu Em, đứa nhỏ mà nàng yêu mến, dù biết gặp rồi về nhà lại càng nhớ thêm.
Qua thứ sáu, Trinh đi viết tờ giấy nhắn tin, nhờ mấy thầy ở phòng thông tin đọc giùm, rồi về nhà cùng Tí Ti ngồi chờ. Hai mẹ con chờ mãi, buồn ngủ quá vừa nằm xuống thiu thiu, thì bỗng nghe tiếng gọi nho nhỏ:
– Cô ơi… cô…
Trinh giật mình ngồi lên, mừng rỡ khi thấy con Mây đang đứng ở cửa lều. Thế là hai mẹ con theo Mây đi về lều của nó. Trên đường đi, con Mây cho biết mẹ nó mất cũng nửa năm nay rồi. Năm ngoái ba nó buồn nên không đi dự hội, năm nay mới đi… Ba nó đang ở nhà để giữ thằng cu Chót.
Gặp lại ông Ninh, cả nhà Trinh mừng rỡ, nhất là Tí Ti. Nó đứng im nhìn thằng cu Em, nay lớn hơn một chút và hơi ốm. Trinh ôm lấy cu Em, nó cũng ôm Trinh và buột miệng:
– Mẹ, mẹ…
Thì ra nó cũng còn nhớ nàng! Trinh thương thằng bé quá, ghì chặt vào lòng mình. Sau đó, hai đứa nhỏ ôm đống đồ chơi Tí Ti đã mang theo ra một góc ngồi với nhau, có thằng thêm cu Anh và cu Chót nhập cuộc.
Ông Ninh kể cho Trinh và Tim nghe về chuyện nhà ông. Con cái đông, dù được trợ cấp, nhưng tội nghiệp từ ngay mẹ mất, con ông đã không có đủ tình thương và sự săn sóc hàng ngày từ bàn tay mẹ hiền.
Một ý nghĩ thoáng đến nhanh trong đầu Trinh, nàng buột miệng:
– Hay là ông cho tụi tôi được nuôi nấng cu Em, giúp cho ông một tay, và cho cháu có người để ý đến hàng ngày.
Trinh kể cho ông nghe trường hợp của vợ chồng mình, không thể có đứa con thứ hai và Tí Ti rất thích cu Em. Ông không cần phải làm giấy tờ thay đổi gì cả, nó vẫn là con của ông mà chỉ cần báo cho sở xã hội biết là cu Em đến sống với người bà con thôi.
Dĩ nhiên là ông Ninh hơi bất ngờ. Ông nhìn lũ con thơ dại nheo nhóc của mình, rồi ông nói sẽ trả lời trước khi tan đại hội.
Những ngày sau đó là những ngày vui, đi đâu cu Em cũng tháp tùng gia đình Trinh. Nó tự động đi theo Trinh khi nghe nàng mở lời xin phép, khiến ba nó cũng phải phì cười!
Hai đứa trẻ thật là vui khi gặp lại nhau. Còn Trinh, nàng hồi hộp không biết ông Ninh có đồng ý cho thằng cu Em đi theo nàng hay không? Trinh chưa bao giờ bàn với Tim về điều nầy, bởi nàng đâu có dự định mà nói!
Thế nhưng Tim cũng thông cảm và đồng ý với vợ. Trinh nói nhỏ vào tai Tim:
– Cám ơn anh đã thuận cho em.
Vợ chồng Trinh đưa hai đứa nhỏ vào nhà thờ, bắt chúng cầu nguyện cho mọi chuyện suông sẻ. Cu Em và Tí Ti ngước lên bàn thờ, chấp tay lẩm bẩm:
– Xin Chúa cho tụi con được ở gần nhau.
Cuối cùng thì tin vui đã đến, ông Ninh muốn cho đứa con của ông có cơ hội sống gần những người có kiến thức, lại yêu thương trẻ. Dù nhớ con, nhưng ông hy sinh để con đi, cho tương lai của cu Em được sáng sủa, còn hơn là ở với ông. Nhưng nếu cu Em đi, thì phải có thêm cu Anh, vì khi chúng nhớ nhà thì còn có nhau.
Từ đó họ hẹn gặp nhau mỗi năm tại Ðại Hội Thánh Mẫu, ông Ninh sẽ rất vui khi ông và các con được gặp lại hai thằng Cu, còn vợ chồng Trinh và Tí Ti thì sung sướng vì có được hai thằng bé mình ưu ái sống bên cạnh, giúp cho chúng có một tương lai tốt đẹp, đời sống có bàn tay chăm sóc của mẹ hiền.
Trên trời cao, chùm bong bóng mang màu xanh trắng, biểu tượng cho cờ của Đức Mẹ đang bay lên, cu Anh, cu Em và Tí Tí ngước nhìn, rồi nắm chặt lấy tay mẹ.
Diễm Châu (Cát Ðơn Sa)

