Tác giả, nghệ sĩ, nhà nhiếp ảnh BÍCH XUÂN.

Tên thật : Nguyễn Thị Bích Xuân. Sinh trưởng tại Đà Nẵng. Cao 1,70 mét, nặng 52 ký. Trước năm 1975, hát trong Ban Tâm Lý Chiến và Trung Tâm Dân Vận Chiêu Hồi tại Tam Kỳ, Quảng Nam. Định cư ở Pháp từ năm 1977. Năm 1983, điều hành một cơ sở tại khu vực 13 Paris trong ngành về sắc đẹp. Năm 1997 đóng cửa tiệm, để theo ngành viết văn, làm phóng sự cho đến ngày hôm nay.
BX bắt đầu sáng tác thơ, văn vào năm1988, do một sự tình cờ khi cô hay tin mẹ từ trần tại quê nhà. Kể từ đó, thân phụ khuyến khích cô sáng tác truyện và thơ cho đến nay.
Hiện nay BX đã và đang cộng tác báo chí hải ngoại, đặc biệt viết mục “Tin Paris” thường xuyên cho tuần báo Trẻ phát hành khắp Hoa Kỳ, tòa soạn tại Dallas, Texas USA. Cô còn làm Phóng Sự Du Lịch và quay, dựng phim, ráp, nối videos về thời sự. Ngoài ra, BX cũng cộng tác trong đoàn vũ (Bollywood) của Academy d’Ivry tại Pháp.
– Tác phẩm Thơ Văn đã xuất bản: Bao giờ em quên (1994), Chàng (1996), Bao giờ anh đi (1997), Bây giờ em vui (1998), Trước khi mùa xuân đến (2001), Mùa xuân châu ngọc (2003).
– 2 CDs nhạc và thơ phát hành năm 1988: Nhạc «Có những chiều » do Bích Xuân hát & Thơ «Anh chưa đến nhưng môi kề thật sát» do Bích Xuân diễn ngâm.
– Một số bài thơ của BX đã được các nhạc sĩ (Trịnh Hưng, Tambicannou, Võ Tá Hân, Lê Trung Lộc, Nguyễn Hữu Tân…) phổ nhạc, gồm: Xin hỏi trời, Trả áo lại em, Một lần qua nhanh, Có những chiều, Em ra về chiều nay, Một lời nói đầu; và bản “Em nằm bên nắng” do BX sáng tác Nhạc & Lời.
– Trang Website Bích Xuân: http://bichxuanparis.online.fr; Clip videos múa, hát Bích Xuân: http://bichxuanparis.free.fr/YOUTUBE/CV%20bichxuan/danse.html.
Bây Giờ Nhìn Lại.
* Bích Xuân.
Khuôn mặt của Lâm, trong quá khứ từ từ hiện ra làm cho tôi có những phút bâng khuâng. Không hiểu tại sao tôi lại có năng động viết về Lâm, dừờng như Lâm là chất men kích thích muốn kéo tôi dính chặt vào sự hoạt động trên giấy mực. Lâm đã qua đời tôi như một cơn bão tố, nhưng tôi đã hứng lấy một cách ngọt ngào, để rồi khi tỉnh ra mới biết mình vừa lạc lẫm vào một cõi nào xa lắc biệt mờ. Tôi chợt thương tôi, thương Lâm đã từng cho nhau một thời gian vui ít mà buồn nhiều…
Với đời, tôi thật kiêu hãnh, nhưng với tình thất bại ê chề. May là mình đã thoát ra được cơn khủng hoảng, nếu còn tiếp tục sẽ buồn khổ thêm. Sau nhiều đêm suy nghĩ để lấy quyết định chấm dứt quan hệ với Lâm. Tôi buồn chán cả tuần không làm việc gì được, mặt ngơ ngơ, ngẩn ngẩn như người không hồn, cuối cùng là ngồi ôm mặt khóc, vì biết ngày mai mình sẽ ngoảnh mặt đi. Đơn giản thế sao? Tôi biết Lâm rất khổ, và tim tôi cũng đã nhói đau khi nói lời chia tay, dù sao thì tôi với Lâm đã có những giây phút êm đềm bên nhau và tôi đã từng hy vọng trong những ngày dài khắc-khoải, bỏ tất cả để xâm nhập vào cái bí ẩn tình yêu để làm một người tình, và sẵn sàng cuối cùng như một người vợ
Tôi từng nghe Lâm nói, nhưng Lâm thì không biết mình đã nói, đã hứa những gì ? có khi tựa hồ như người mất lý trí…Nói mà không biết mình đã nói gì tức là trí óc và lời nói không có sự liên lạc nhau. Trong thế giới những tế bào là vương quốc tiềm ẩn sự ghen tuông của Lâm. Lâm nghi ngờ, lo âu, hạch hỏi, hồi họp, Lâm tự đánh mất niềm tin mình, vì Lâm quá yêu tôi. Lâm đã biến tôi thành những hình ảnh khác, Lâm lo ngại sẽ mất tôi. Tôi thì lại hoảng sợ những điều Lâm đã lập đi, lập lại nhiều lần. Cái sợ, tôi không hình dung nổi, hình như nó đang rối loạn một cách vô trật tự. Vô trật tự như những gì Lâm đã nói, ẩn bên dưới sự bền vững bề ngoài.
Lâm ! Tại sao anh nhu nhược như thế ? Tôi đã dùng nghị lực nhẫn nại trong những lúc cô đơn không lộ ra mặt, để có ngày chúng ta gặp nhau. Nhưng anh đã làm cho tôi sống trong cảnh bất an. Chả lẽ, tôi cũng nhu nhược giống như anh hay sao? Vô tình, hay vô thức ! Dù sao tôi cũng đãõ thuận với anh, nếu không có những ngày sống với nhau thì làm sao tôi biết những điều sai quấy…Tình cảm từ từ chấm dứt, và tôi cảm thấy rất thoải mái không còn nghe những lời lộn xộn, vô trật tự cũng như giấc mơ ngông cuồng phù du của anh nữa.
Không biết những dòng chữ này, Lâm có tìm đọc không? Nhưng dù Lâm không đọc, tôi cũng nói lên được những điều thầm kín, sâu xa của nỗi đau. Mỗi khi nói chuyện với anh mà cảm giác tôi như chưa hề quen biết ! Tôi đã cảm thông và muốn chia sẽ, nhưng vô ích, vì anh chưa hiểu được những gì anh hiểu, và chưa biết những gì anh biết. Biết được những gì mình biết và không biết được những gì mình biết mới gọi là biết. Lâm ! tôi khát vọng muốn tìm đến với những tâm hồn đồng điệu, và tôi cũng rất cần tri kỷ, tri âm. Tâm trạng khác, ý nghĩ khác nhau thì không bao giờ có thứ tình yêu trong gia đình. Lời nói ngớ ngẩn như tên say rượu biểu hiệu là người bất thường. Tôi muốn Lâm yêu tôi như một người bình thường, cái gì khác hơn bình thường luôn luôn cho tôi cảm nghĩ có những chuyện may rủi, và sự rủi sẽ nhiều hơn. Có chút kinh nghiệm bản thân, buộc tôi phải suy gẫm, dù là chuyện chẳng là những cái lớn lao.
Lâm yêu tôi đến ngộp thở, điều đó tôi biết, nghe Lâm bàn tính chuyện “trăm năm”, tương lai… Nhìn lại đời mình, lún phún tóc trắng bắt đầu xuất hiện mà còn tính chuyện “trăm năm” ! Với tôi, hiện tại là đáng được đề cập, nhưng thực tế thì luôn luôn có những sự oái-oăm, phi-lý. Quá-khứ dài đăng-đẳng, tương-lai ngắn, không thấy, không có. Thành công hôm nay, có thể chưa đủ tốt cho ngày mai. Lâm thì toan tính những chuyện ngông-cuồng mà cứ quả-quyết cho sự thành-công. Tính tương-lai mà thiếu óc thực-tế thì đó chỉ là những điều tưởng-tượng làm sao áp dụng vào đời sống lứa đôi hằng ngày !
Lâm chưa hiểu đời sống thật sự của tôi. Đời sống của tôi là một đời sống nề-nếp, trong một khung cảnh trầm lặng, trái ngược cái hào-nhoáng, và sự hồn-nhiên rất sôi-động bề ngoài. Lâm cũng không bao giờ hiểu được , tôi nấp sau lưng Lâm như một chiếc bóng, biết khi nào nên nhượng bộ, và khi nào cần phải rút lui trong sự yên lặng lạnh lùng…
Đâu cần gì phải nói ra, chỉ sự xuống tinh thần của tôi cũng nói lên được sự chống đối. Lâm không hiểu lời giải thích của tôi. Lâm vu-vơ cho tôi chỉ là kẻ mơ-mộng, lơ-lửng trên không. Còn tôi, không chịu được tính hồ đồ, bất đồng, và sự thiếu suy nghĩ của Lâm. Thế là hai bên dằng xé, cãi nhau như sấm chớp. Rồi lạnh căm. Buồn tênh ẩn tàng trong đáy sâu là động lực chuyển hiện cô đơn, dãy dụa bao đêm, để lại cho tôi nỗi lo xa mơ hồ lãng đãng không vách ngăn, xuyên suốt cõi lòng, xuyên suốt tâm tư …
Lâm đã từng hứa, và tôi cũng từng khuyên lơn. Ấy thế ! mà vẫn không tránh được những cơn sóng nhỏ thì làm sao chống đỡ cơn sóng lớn ! Tôi không chịu được những việc làm cẩu-thả, và cuộc sống bạt mạng liều-lĩnh. Lâm bảo tôi khó tính, còn Lâm vẫn cứ mồm mép ba hoa đã biến Lâm làm kẻ mộng du vô biên. Lâm biết tôi lãng mạn đa tình mà cũng phải cúi chào, trong sự cương-quyết dứt-khoát của tôi.
Lâm không nhìn lại mình mà chỉ biết tự cao, tự mãn trong huênh-hoang. Lâm và tôi thật khác biệt nhau, nhưng lại giống nhau trên một căn bản : Tình ái. Đó là chất liệu dưỡng sinh trong đời sống hàng ngày của con người. Yêu là phải đắm đuối, nồng nàn, đam mê, nóng bỏng bênh cạnh người mình yêu. Nhưng, tôi không vì ” Phong hoa tuyết nguyệt” rung động những hoài cảm mãnh liệt trong lòng mà quên đi những cái đang cần thiết cho cuộc sống lâu bền trong tinh thần. Ái tình là sự khiêu gợi, đã nói lên được ý và tim mình, nhưng khi tính chuyện quan trọng, phải suy nghĩ bằng khối óc, hơn là con tim. Tôi đã yêu Lâm vô điều kiện. Trái tim tôi cũng cuồng nhiệt theo trái tim Lâm, ngây ngất chết lịm giữa đất trời bao la vô tận. Tôi quyến rũ Lâm? Hay Lâm chinh phục tôi theo nỗi đam mê cuồng nhiệt của trái tim!
Quen Lâm chỉ là sự tình cờ. Cuộc tình xẩy đến rất lãng mạn, vì tôi không thích cái kiểu lãng mạn bị đóng khung làm cho con người bất động, và tôi thích được che chở, chăm sóc, chìu chuộng, dỗi dờn để được những nụ hôn. Đấy ! cái tầm thường đầy ham muốn của tôi là thế đấy ! Nhưng đổi lại sự ham muốn tầm thường đó là sự phức tạp của hai người. Khi đã liên hệ với Lâm, lòng tôi không cho phép tôi nghĩ, mình chẳng là gì của Lâm mà chính mình là quyền sở hữu của Lâm, và tôi cũng sẽ tính chuyện “trăm năm” với Lâm. Lâm nghèo xác xơ, vì sự ăn chơi phù phiếm trước kia của Lâm. Nhưng tôi chấp nhận, và chịu đựng những lần xa nhau để có thời gian suy nghĩ chuẩn bị về sống hẳn bên Lâm. Trong mấy năm, đôi ba lần gặp nhau, rồi lại xa nhau. Mối tình đang chơi vơi trong vực thẳm, không nhìn thấy đâu là đáy. Những năm làm người tình của Lâm, tôi như ngọn đèn dầu sắp cạn, chỉ thấy tình yêu của mình thấp thoáng đâu đó cùng với những bóng mây tăm tối, u mờ, tương lai nâu sậm…
Sự chịu đựng âm thầm có giới hạn, và tôi chuẩn bị chờ đón những gì sẽ xẩy ra. Tôi đã không còn rung động lời âu yếm thương yêu, thề thốt, dàn hòa của Lâm nữa. Tôi ngồi im lặng như tượng đá để nghe Lâm nói thứ tình yêu dịu vợi như dòng nhạc êm đềm đang từ từ bay thẳng vào khoảng trống hư không. Tôi biết nói sao, nghĩ sao ? Nuối tiếc ư ! Lâm còn non kém, và bất định những gì đang nói đến, chứng minh cho thấy, đầy những góc cạnh tôi đã lo sợ, khi ở gần bên Lâm. Ai có thể nói được điều này, trừ phi người trong cuộc !
Bây giờ tôi không thuộc về của ai hết. Qua hình thức ăn nói ồn ào nơi anh, chứng tỏ sự nghi ngờ của tôi không sai. Tôi phải xa người đàn ông đã làm tôi sợ hãi, khi tôi khám phá ra Lâm còn một con người khác trong con người đó thì tình yêu của tôi và Lâm sẽ không bao giờ có sự san sẻ. Đến lúc này, tôi không thể buông thả cảm xúc hoang hóa, mà phải biết hòa lý vào tình đúng nghĩa của nó chứ không để nhục dục của thể xác làm mù quáng. Tôi sẽ không để sự cô đơn, dễ dàng gây xúc động một lần nào nữa. Tình yêu tôi dành trọn vẹn cho anh, nhưng tôi không thể tin tưởng anh được. Tôi nghĩ thật khó hòa hợp với Lâm, khi bẩm tính của Lâm không thể cải hóa được.
“Bây Giờ Nhìn Lại” tôi không phải dễ dàng để trở thành vợ Lâm. Lâm phải chứng tỏ sự mạnh mẽ của một người đàn ông. Chưa hẳn tình yêu đầy ắp Lâm dành cho tôi đã thể hiện Lâm là một người đàn ông lý tưởng, để tôi phải đáp lại bằng một cuộc hôn nhân ! Với tôi, một người đàn ông lý tưởng là sự hãnh diện của người vợ.
Tôi đang sống một cuộc đời phẳng lặng, tôi không dám liều lĩnh sống ngoài một đời sống khác. Không còn nghi ngờ gì nữa, Lâm có tính dị thường, ý nghĩ quái gỡ…Lâm cho tôi rơi từ kinh ngạc này dẫn đến kinh ngạc khác, đã nói lên có sự chống đối lẫn nhau. Lâm ơiù ! khả năng chỉ một phần nhỏ để thành công cho mình, tiếc rằng với những điều “phi thường” rực rỡ trong một bộ óc suy nhược, sẽ thành một lý tưởng thấp kém bay vào khoảng trống của hư vô.
Bây giờ tôi thật cô đơn, nhưng lại có cảm giác rất yêu đời và bình yên hơn là sống đời tình nhân. Bấp bênh, mệt mỏi, thì tại sao tôi phải lao vào ? Tôi đã từng cô đơn trong ngôi nhà nhỏ, nhưng bên tôi còn có Paris ngàn năm văn vật, muôn sắc muôn màu khi màn đêm buông xuống, những trụ đèn đồng rực rỡ, những con đường ngợp lá xanh cỏ mượt, từng hàng mây thiên nhiên dưới pho tượng trắng xóa. Những cặp nhân tình hôn nhau, mặc cho gã hành khất ngồi bệt dưới đất, giương đôi mắt đỏ hoe liếc trộm nhìn. Paris sống và chết mãi với đam mê…
Hạnh phúc do chính mình tạo ra thì phải biết gìn giữ nó, không biết được giá trị của hạnh phúc thì sẽ không có chuyện bên nhau dài lâu. Và trên tất cả, không bao giờ tôi quên Lâm, người đàn ông đã từng gây cho tôi những cảm giác xúc động, mong mỏi, thiết tha, rồi chán chường, âu lo, hồi hộp, thất vọng…Tôi gần bên anh, tôi cần gì ở nơi anh? Thông minh và sự tế nhị thì có được tất cả. Ước mộng tầm thường vậy mà hơn nửa thế kỷ vẫn chưa có được .
Lâm và tôi đã chia tay, nhưng mỗi khi nghĩ đến Lâm tôi còn có những cơn bồi hồi sợ hãi lạ lùng. Dẫu Lâm là người hơn ai hết đã yêu tôi trên tất cả. Tình cảm này đều do trái tim của Lâm mà ra, không ai cũng dâng hiến được. Biết vậy, nhưng thà chia tay hơn là sống với nhau trong sự băn khoăn, lo sợ phập phồng, và không có ai ngăn chận được sự hồi tưởng, nhớ, quên ngoài thời gian.
Bích Xuân
Em níu vầng trăng.
* Bích Xuân.
Mùa xuân hoa cỏ vờn bươm bướm
Và những lá vàng rơi vu vơ
Chủ nhật âm thầm em trên phố
Lẩm nhẩm không ngờ mối tình thơ
Em đứng bâng khuâng lặng lẽ nhìn
Trên trời bay lại một cánh chim
Ánh nắng phớt ngang bờ môi thắm
Một góc ân tình trong múi tim
Buổi chiều chủ nhật nghe anh hát
Khói đắng cà phê tỏa vòng quanh
Cung đàn nốt nhạc như âu yếm
Trong bản tình ca đượm mướt xanh
Hình như nỗi nhớ rung môi động
Làm sóng lòng chao dậy vấn vương
Paris là chốn em mơ mộng
Tưởng tượng muôn điều để yêu thương
Nhớ anh chưa đủ thêm tí nhớ
Nhớ đã đủ rồi bỗng ngẩn ngơ
Anh đang đâu đó làm gì nhỉ ?
Có biết lòng em đang bơ vơ …
Hai đứa bỗng thành chỉ một thôi
Một thôi in đầy nụ hôn môi
Rồi những lần hôn òa bung vỡ
Ngọn lửa ân tình lịm tắt môi
Cà phê ngọt đắng bỗng có tên
Paris thêm một mối tình êm
Đưa tay em níu vầng trăng xuống
Để bắt nhịp cầu trong bóng đêm.
Bích Xuân
Hương lúa.
Năm ngoái em đi gánh thóc về
Xuôi nhà em ở cạnh bờ đê
Hai bên hàng trúc xanh như biển
Đầm nước mờ soi bóng gái quê
Xa xa có bóng bầy trâu nghé
Cắm cúi gặm từng đám cỏ non
Đong đưa chiếc nón em lơ lửng
Ngắm nắng đồi trong trải lối mòn
Đồng quê hoa dại màu tim tím
Chen lẫn trắng vàng khoe nhởn nhơ
Riêng em với gío thì thầm hát
Bông lúa cựa mình rung phát phơ
Then thùng gánh thóc chân vôi vã
Ánh nắng đa tình theo gót em
Đàng kia chú bé chăn con nghé
Đuổi bướm tiếng cười vui cất lên
Đong đua đôi thúng theo nhiệp bước
Gánh thóc em về giữa rạ thơm
Tóc mây lơi lả trên đòn gánh
Phất phơ bay theo đợt gío nồm
Thóc ấy đêm đêm ngậm sương trời
Ai mua em bán ! ơi bạn tình ơi …
Thóc em như thóc huyền ngơ ngác
Vương vấn ân tình ảo mộng vỡ rơi .
Sau ngày gặp lại.
(Bài thơ viết sau khi gặp lại nhà văn Duyên Anh tại Paris sau năm 1994)
Chiều cuối đông này sương bay bay
Lạnh lùng gío trở lạnh chân mây
Bồ câu sà xuống đầy xóm nhỏ
Bồi hồi trăm thương nhớ chiều nay
Paris đèn đã thấy về đêm
Anh đã hẹn em đến để xem
Bài thơ anh viết bên đường gường lạnh
Mơ màng em nghĩ giắc mộng êm
Em đã gặp anh phút ngỡ ngàng
Một lần năm trước cũng đông sang
Mấy đông em thiếu chiều hò hẹn
Để sáng mưa thu cũng lỡ làng
Em nắm bàn tay anh lặng thinh
Tay anh em giữ trong tay mình
Tâm tư xúc động tự nhiên đến
Âm thầm em nghĩ đời đẹp xinh
Em xin phép anh vội ra về
Bụi mưa đổ xuống dài lê thê
Áo em thấm nước mưa từng hạt
Nặng lòng vang dội nỗi đê mê
Hôm nay mưa đông em như say
Cuối đông ghi xúc cảm từng ngày
Nhìn thấy bồ câu bay trước ngõ
Bao giờ quên được một đông này
Trả áo lại em.
Trả áo lại em để em về
Anh đừng nói nữa chuyện phu thê
Nắm tay còn ấm câu hẹn ước
Hương buồn đưa lại những đam mê
Trả nón lại em để em về
Đường dài xa thẳm mãi thôn khê
Tình vương trên mắt in trên áo
Vang lại bên em những ước thề
Tránh đường một bên để em qua
Buồn hơn ai hết bước đường xa
Trăng tàn trước ngỏ xuyên đêm vắng
Ấp kín đêm trăng mộng bên hoa
Trả sách lại em để em về
Ngoài trời đêm xuống chị Hằng chê
Bướm hoa lặng lẽ tìm hương cũ
Gió lùa quê nội sương đồng quê
Buông tay em ra để em về
U sầu dâng ngập chốn bờ đê
Niềm riêng se thắt ai nào biết
Dưới mái hiên đưa buổi tối về…
Y ÊU EM.
Hãy yêu em như sóng vời cát mịn
Tia nắng hồng sưởi ấm vỗ tình lên
Cho môi em lịm ngọt mãi không quên
Vòng tay siết anh dưa em vào mộng
Hãy cọ sát cho châu thân nóng bỏng
Đôi bờ vai rung động ngực no tròn
Ru hồn em cùng ra biển lên non
Hương da thịt còn tê mê đầu lưỡi
Hãy quấn qúit vào nhau hơi ấm sưởi
Trọn đêm nay và mãi mãi không quên
Hiến cho nhau mật ngọt tuổi hoa niên
Để mai một mình chẳng còn nuối tiếc
Như ong bướm hút nhụy hoa mải miết
Quên đất trời và quên cả nhân sinh
Trăng ngoài kia sương nhỏ giọt lung linh
Thân ủ nhựa cành đơm bông kết nụ
Khắp vạn vật đều giao hoan tinh tú
Luật đất trời hai đứa mãi keo sơn
Đừng để em đêm gối chiếc cô đơn
Trăng thiếu phụ sẽ dỗi hờn buồn tủi.

